Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2317 lượt.

bầu không khí cũng đỡ căng thẳng hơn, mọi người lại tiếp tục nói chuyện, Phương Hồi ăn một ít súp, chỉ ngồi được một lát lại ra ngoài. Thấy cô liên tục chạy ra ngoài như vậy, Trần Tầm cũng không ngồi yên được nữa, cậu nhìn quanh rồi nói: “Hết thuốc rồi à, tôi đi mua đây”. Nói rồi Trần Tầm liền đứng dậy, Thẩm Hiểu Đường nhìn cậu, Tống Ninh bịt chặt túi quần đang đựng bao thuốc và không nói gì.
Trần Tầm biết lí do mà mình đưa ra rất ngớ ngẩn, nhưng cậu không nghĩ ra được cái cớ nào hay hơn, tình trạng của Phương Hồi khiến cậu linh cảm có điều gì đó không ổn, cảm giác đó rất tồi tệ, khiến cậu không thể yên tâm, mặc dù trong lòng nhủ thầm không phải, không phải đâu, nhưng đứng ở cửa wc, nghe thấy tiếng nôn khan vọng ra từ bên trong, lời dự đoán của cậu đã trở thành sự thật, khiến Trần Tầm cảm thấy như sét đánh ngang tai.
Lúc mở cửa đi ra, nhìn thấy Trần Tầm, Phương Hồi có vẻ luống cuống, sắc mặt của cô từ trắng chuyển sang đỏ, cuối cùng là chuyển sang tái nhợt đầy tuyệt vọng, cô cúi đầu, né sang một bên đi qua chỗ Trần Tầm nhưng đã bị cậu kéo lại.
“Có chuyện gì vậy?”.
“Khó chịu”.
“Tháng này em bị chưa? Đầu tháng có phải không? Bị chưa?”.
Trần Tầm nói lớn.
Ánh mắt Phương Hồi lộ rõ vẻ thẫn thờ, cô giằng khỏi tay Trần Tầm, khóe mép hơi giật giật, nói: “Chưa”.
“M.kiếp!”. Trần Tầm lật đổ ngay bồn hoa bên cạnh rồi đá vào cửa nhà vệ sinh hai cái, Phương Hồi dựa vào tường và trượt từ từ, ngồi thụp xuống, cô nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài xuống má.
Nghe thấy tiếng động, mọi người đều vội chạy ra, Lâm Gia Mạt đỡ Phương Hồi dậy, Thẩm Hiểu Đường kéo Trần Tầm, Tống Ninh và Kiều Nhiên sốt sắng hỏi sao vậy, nhưng cả hai đều không nói gì.
Nhân viên phục vụ cũng chạy ra, nhìn thấy cảnh đổ vỡ liền lên tiếng bắt đền, Kiều Nhiên vừa xin lỗi người ta vừa đưa mắt ra hiệu cho Lâm Gia Mạt và nói: “Vào trong ngồi đã! Có chuyện gì sẽ nói sau!”.
Lâm Gia Mạt gật đầu, dìu Phương Hồi vào phòng, nhưng chưa đi được hai bước, Phương Hồi lại nôn, lần này cô không còn kịp giấu giếm gì, đẩy Lâm Gia Mạt ra đi được một hai bước thì lại chống tay vào tường nôn, nhưng không nôn ra được gì.
Lần này tất cả mọi người đều sững lại, Lâm Gia Mạt run run bước đến vỗ lưng cho Phương Hồi hỏi: “Cậu sao vậy? Có uống gì đâu mà…”.
“Chắc… tớ có bầu rồi”. Phương Hồi ngước mắt lên, cười thảm hại nói, Trần Tầm đứng sau cô hít một hơi rất sâu.
“Phương Hồi, cậu đừng nói linh tinh, cậu thấy trong người khó chịu thì để tớ đưa cậu về, đợi chút nhé…”. Kiều Nhiên sốt sắng nói, cậu móc ví tiền ra rồi nhét cho nhân viên phục vụ 200 tệ rồi vội chạy đến.
“Chắc là tớ có bầu thật rồi”. Phương Hồi tránh khỏi tay Kiều Nhiên, loạng choạng đứng dậy nói.
“Làm gì có chuyện đó! Con của ai! Cậu đi đâu mà có bầu được!”. Lâm Gia Mạt cũng cuống lên.
Tống Ninh đừng bên cạnh kéo tay cô: “Thôi đừng nói linh tinh nữa, để Phương Hồi tự giải quyết, đây là chuyện riêng của cậu ấy”.
“Cậu đừng nói linh tinh! Chuyện riêng gì hả! Phương Hồi không thể…”.
Lâm Gia Mạt chưa nói hết thì bị Phương Hồi ngắt lời, cô cúi đầu xuống nói: “Tớ không nói đùa đâu, tớ lên giường với người khác nên mới có bầu”.
“Cái thai là của tôi!”. Đột nhiên Trần Tầm lên tiếng: “Cái thai này là của tôi!”.
Phương Hồi sửng sốt nhìn cậu, tất cả mọi người đều sửng sốt nhìn cậu, mọi người đều sững sờ vì câu nói của cậu, một lúc lâu sau, Thẩm Hiểu Đường – người từ nãy đến giờ không nói gì mới thẫn thờ bước đến trước mặt Trần Tầm nói: “Trần Tầm, anh vừa nói gì vậy? Anh nói một lần nữa nghe coi!”.
“Hiểu Đường, về anh sẽ giải thích cho em, anh…”.
Thẩm Hiểu Đường giơ tay lên tát bốp một cái vào má Trần Tầm, mắt cô đỏ hoe, trừng trừng nhìn Trần Tầm rồi hét lớn: “Trần Tầm! Tôi sẽ chia tay với anh! Chia tay từ bây giờ, chia tay ngay lập tức! Chuyện của mình chấm dứt rồi! Tôi hận anh! Tôi hận anh!”.
Thẩm Hiểu Đường quay đầu chạy ra ngoài, Trần Tầm khựng lại nhưng không đuổi theo, Kiều Nhiên bước đến túm lấy cổ áo cậu và gầm lên: “M.kiếp, ông làm gì vậy! Ông bỏ Phương Hồi rồi mà còn làm chuyện đê tiện này à! Ông có còn là con người nữa không!”.
Trần Tầm không trả lời, Phương Hồi gắng gượng đứng dậy kéo Kiều Nhiên nói: “Không phải đâu, không phải vậy đâu, đứa bé không phải…”.
“Thôi đừng nói gì nữa!”. Trần Tầm hất Kiều Nhiên ra nói: “Tôi đưa Phương Hồi đến bệnh viện kiểm tra, mọi người đừng có đi theo, đây là chuyện của tôi và Phương Hồi, bọn tôi sẽ tự giải quyết!”.
Trần Tầm kéo Phương Hồi chạy ra khỏi nhà hàng Vũ Hoa, trên xe taxi, Phương Hồi nhìn Trần Tầm giữa hai hàng nước mắt nhạt nhoà: “Anh làm gì vậy? Anh điên rồi à?”.
“Đúng, anh điên rồi, em cũng điên thật rồi! Anh không thể chịu đựng những câu nói tự hành hạ của em được nữa! Anh không thể chịu được được một từ nào nữa, anh cũng không muốn nghe! Em là con gái, không thể như thế được! Em nói như thế bọn họ sẽ không tha thứ cho em đâu, anh nói như thế này, bọn họ cũng sẽ không tha thứ cho anh đâu. Nhưng anh chấp nhận việc để bọn họ hiểu lầm, chỉ trích anh. Vì hình ảnh Phương Hồi trong trái tim anh không phải nh