Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2320 lượt.
ị gái hay em gái ông hả? Tôi đâu có hiếp dâm nó đâu, nó tự tìm đến tôi đó chứ, liên quan đếch gì đến ông!”.
“Mày nói gì? Mày nói lại lần nữa nghe coi! Tao sẽ cho mày biết tay!”. Trần Tầm vớ ngay chiếc ghế choảng vào Quảng Cường.
Bị đánh như vậy, Quảng Cường cũng cáu tiết, đập ngay một phích nước định rạch vào người Trần Tầm, Vương Thâm Chiêu phải lấy hết sức bình sinh mới kéo được cậu ta lại và đẩy ra ngoài cửa.
Ra đến cửa rồi, Quảng Cường vẫn không chịu yên, còn quát lớn: “Nói cho mày biết nhé Trần Tầm, tao thấy đã lắm! Nếu mày cũng thích nó thì cứ việc tìm, đâu có phải đức hạnh gì đâu mà giả vờ với tao!”.
Bên trong lại thêm một tiếng đập nữa vang lên, một lát sau có tiếng bật khóc của Trần Tầm. Lúc này ngoài cửa đã có khá đông người ngó vào, có cả bạn của hai đứa, đang định vào can, nhưng nghe thấy tiếng khóc, tất cả đều sững lại, Quảng Cường cũng sững lại, bọn họ chưa bao giờ thấy Trần Tầm bột phát như vậy và cũng chưa bao giờ nghĩ cậu lại như thế, Quảng Cường không quát nữa mà kéo Vương Thâm Chiêu hỏi: “Phương Hồi và Trần Tầm có quan hệ gì vậy? Sao hắn ta lại thế nhỉ?”.
“Phương Hồi là mối tình đầu của Trần Tầm”. Vương Thâm Chiêu thở dài nói: “Ông cũng coi trời bằng vung quá, Phương Hồi rất tốt, sao lại dính vào ông nhỉ…”
“M.kiếp! Tôi đâu có biết…”. Quảng Cường xoa xoa khuôn mặt bị đánh sưng vù, quay đầu lại khua tay với đám đông nói: “Thôi giải tán đi! Không có gì đâu! Chỉ hiểu lầm một chút thôi mà!”.
Trần Tầm biết, việc cậu ngồi khóc trên đất, giữa đống vỏ lạc và mảnh vỡ này không ra thể thống gì, nhưng cậu không thể kìm được nước mắt. Và cậu cũng không biết tại sao mình lại buồn như vậy, phẫn nộ, đánh bạn, bật khóc đều là một chuỗi phản ứng tự nhiên, cậu không hề giấu giếm, cũng không thể giấu giếm.
“Đứng dậy đi, đừng làm vậy”. Tống Ninh đưa tay kéo cậu lên nói.
“Có thuốc không? Cho tôi điếu”. Trần Tầm bực bội nói.
Tống Ninh đưa cho Trần Tầm một điếu thuốc, bàn tay Trần Tầm run rẩy, cầm bật lửa hồi lâu mà không châm nổi. Tống Ninh đón lấy bật lửa, tự tay châm thuốc cho cậu, Trần Tầm hút một hơi dài rồi ho sặc sụa, Tống Ninh lắc đầu nói: “Ông đừng làm vậy!”.
“Tại sao Phương Hồi lại làm thế? Tại sao cậu ấy lại tự hại mình như vậy?”. Trần Tầm quệt mặt, tựa người vào giường cúi đầu nói.
“Tôi cũng không ngờ, có lẽ là do yêu ông quá, không có ông, cuộc sống là một màu đen u ám”. Tống Ninh lắc đầu nói, cậu không ngờ Phương Hồi lại yếu đuối và yêu Trần Tầm sâu nặng như vậy, nếu không hồi đầu cậu đã không kể cho cô nghe chuyện Lâm Gia Mạt thích Trần Tầm. Giờ thấy cô như vậy, Tống Ninh cũng cảm thấy vô cùng áy náy.
“Nhưng cậu ấy cũng không nên tự hành hạ mình! Như thế khác gì hủy hoại cuộc đời mình!”.
“Thôi, đừng nghĩ nữa, nghĩ cũng chẳng thay đổi được gì, chuyện này chấm dứt ở đây nhé, ngày mai tôi sẽ bảo Gia Mạt đi gặp để nói chuyện với Phương Hồi, ông đừng làm mọi chuyện rối lên nữa”. Tống Ninh tung cho cậu một chiếc khăn mặt rồi nói: “Lau mặt rồi ngủ sớm đi! Hôm nay cũng uống nhiều rồi”.
“Không được! Tôi phải đi gặp Phương Hồi! Cậu ấy không thể đối xử với mình như thế được!”. Trần Tầm ném khăn sang một bên rồi đứng bật dậy.
“Này! Ông quay lại đi! Muộn rồi còn đi đâu nữa! Có gì mai nói chuyện sau!”.
Tống Ninh đứng gọi với theo, nhưng Trần Tầm không ngoái đầu lại mà chỉ mặc một chiếc áo mỏng rồi chạy đi.
Đến dưới sân khu kí túc xá của Phương Hồi, Trần Tầm liền gọi vào số cô, Phương Hồi ngắt máy không chịu nghe, Trần Tầm lại gọi ngay vào số phòng cô.
“Nhắn Phương Hồi xuống sân hộ tớ, nếu cậu ấy không xuống tớ sẽ gọi to đấy!”. Trần Tầm cũng không thèm quan tâm đến người nghe máy, điện thoại vừa thông liền hét lớn.
“Cậu…”
“Phương Hồi! Phương Hồi ơi!”. Thấy vẻ ngập ngừng của đối phương, Trần Tầm liền ngửa cổ lên gọi, dưới kí túc xá nữ thường xuyên xuất hiện mấy anh chàng lên cơn hâm, thấp thoáng có người thò đầu ra ngoài cửa sổ ngó.
“Anh đừng làm thế! Có chuyện gì vậy?”. Phương Hồi hỏi với giọng run rẩy.
“Em xuống đi, anh có chuyện muốn nói với em”.
“… Anh đợi một lát”.
Sau khi cúp máy mấy phút, Phương Hồi đi xuống, cô vẫn gầy như vậy, dường như vừa tắm gội xong, đầu vẫn còn ướt.
“Anh nói đi, có chuyện gì vậy”. Ánh mắt lo lắng của Phương Hồi dừng lại trên chiếc áo phong phanh của Trần Tầm, nhưng nhìn khắp một lượt, vẫn không nói ra được câu nào tỏ ý quan tâm.
“Em đừng làm thế được không? Anh xin em đừng hành hạ mình như vậy được không?”. Trần Tầm ấn chặt vai cô nói.
Sắc mặt Phương Hồi lập tức nhợt đi, cô giãy khỏi bàn tay của Trần Tầm rồi nói: “Anh nói gì vậy, em… em vẫn ổn mà”.
“Em còn giả vờ gì nữa! Đã dám làm thì sao không dám nhận! Quảng Cường là người thế nào, anh biết rõ hơn em!”. Trần Tầm chỉ tay vào cô quát.
Phương Hồi loạng choạng lùi ra sau rồi ngước đôi mắt vô hồn lên cười thảm hại nói: “Anh đã biết hết rồi hả? Cậu ấy kể cho anh nghe à? Đúng vậy, bọn tôi đã làm tình. Cậu ấy theo đuổi tôi, tôi cũng không từ chối. Sao vậy? Anh sống chung, làm tình được với Thẩm Hiểu Đường, còn tôi thì không được sao?”.
Được đích