Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342447
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2447 lượt.
ng nói: “Đại ca! Em thua rồi, đại ca đừng kể chuyện đó nữa được không!”.
“Không được, không được!”. Ngô Đình Đình ngăn Trần Tầm lại, cười giục: “Hải Băng, mặc kệ cậu ta! Cậu kể tiếp đi, sau đó thế nào!”.
Đường Hải Băng nhìn Trần Tầm với vẻ rất đắc ý rồi nói tiếp: “Lúc đó bà Hai không có mặt, con chó đó cũng không có người dắt nên cứ loanh quanh ở đó. Hồi nhỏ Trần Tầm rất nhát gan đúng không, sợ quá để rơi hết các thứ xuống đất. Tôi liền nói với nó rằng, nhặt nhanh rồi chạy ngay đi. Mọi người thường nói chó sợ người ngồi xổm, chắc nó không dám lại gần đâu. Ai ngờ con chó đó rất dữ, vừa nhìn thấy Trần Tầm ngồi xổm xuống, tưởng cậu ta lấy đá ném nó bèn nhảy phốc lên. M.kiếp! Tôi sợ quá, liền kéo Trần Tầm phi đi như bay!”.
“Càng chạy nó đuổi càng hăng đúng không?”. Dương Tình đế thêm vào.
“Chứ sao! Nhưng hồi đó đâu còn nghĩ được như thế! Kết quả mấy người đoán thế nào? Đừng nghĩ hồi đó Trần Tầm nhỏ, chạy cũng nhanh ra phết, bám sát gót tôi! Tôi cũng chẳng nghĩ gì nhiều, nhìn thấy con ngõ nào là chạy vào con ngõ đó, tôi vừa trốn xong thì thấy một bóng đen lao vút vào, không bốc phét chứ tốc độ đó, tôi không nhìn rõ là người hay chó! Một lát sau, tôi liền nghe thấy con chó đó đang gầm gừ. Tôi ngó trộm ra, mọi người đoán sao không? Con chó loanh quanh một hồi, còn Trần Tầm thì không thấy đâu! M.kiếp! Mày chạy nhanh hơn cả chó!”.
Mọi người bật cười ha ha, Phương Hồi cũng cười, cô cảm thấy khi nghe Đường Hải Băng kể chuyện này, nhìn cậu ta chỉ giống như cậu bạn thời để chỏm của Trần Tầm, không hề đáng sợ.
“Nghe đây! Còn chi tiết quan trọng nữa! Đợi đến khi được giải cứu, tôi liền mò ngay đến nhà Trần Tầm, cậu ta đang ngồi khóc thút thít trên chiếc ghế con, tôi ngước mắt lên thì thấy trên dây phơi có vắt một chiếc quần đùi ướt sũng, chính là… cái quần mà cậu ta mặc lúc trước”.
Đường Hải Băng không nhịn được nữa bèn bật cười thành tiếng, mọi người sững người ra một lát rồi tất cả đều cười như nắc nẻ. Trần Tầm đỏ bừng mặt, với qua bàn túm lấy Đường Hải Băng, Đường Hải Băng vừa cười vừa tránh, nói: “Đừng trách tôi, những điều tôi kể đều là sự thật mà!”.
Dương Tình gần như cười chảy cả nước mắt, cô nằm sấp xuống người Tôn Đào nói: “Ôi ôi, buồn cười quá! Chuyện này kinh điển thật! Sao trước đây tớ chưa bao giờ được nghe kể nhỉ! Thế sau đó ông đã thoát khỏi con ngõ đó bằng cách nào? Con chó tự bỏ đi à?”.
“Bạch Phong nghe thấy tiếng chó sủa liền gọi bà Hai đến lôi nó về!”. Đường Hải Băng nói.
Ai ngờ cậu ta vừa nói xong câu này, tất cả mọi người vừa nãy còn đang cười ngặt nghẽo, đột nhiên liền im bặt. Phương Hồi nhìn họ với vẻ thắc mắc, Trần Tầm trợn mắt nhìn Đường Hải Băng, Đường Hải Băng cũng biết mình đã lỡ lời, bèn cúi đầu xuống. Dương Tình rụt rè nhìn Ngô Đình Đình, còn Tôn Đào thì thở dài một tiếng.
Ngô Đình Đình không nói gì, cô cầm cốc lên uống hết số coca cola còn lại trong cốc, lau miệng rồi nói: “Mọi người ăn xong hết rồi thì về thôi”.
Phương Hồi phát hiện thấy bàn tay cô run run, bèn hỏi: “Cậu sao vậy? Mệt à?”.
Mọi người đều nhìn cô một cái đầy ẩn ý, Phương Hồi không biết phải làm thế nào, Trần Tầm vội đưa tay xuống gầm bàn kéo cô.
“Ừ! Thôi về đi!”. Tôn Đào đứng dậy nói.
Lúc ra cửa, Trần Tầm bước đến đi cạnh Ngô Đình Đình và hỏi nhỏ: “Không sao chứ, Hải Băng không cố tình đâu…”.
“Tớ biết, cậu không cần phải nói!”. Ngô Đình Đình ngắt lời cậu.
Trần Tầm cau mày nói: “Cậu đừng làm thế, Đình Đình, tớ nói thật lòng đấy, bao nhiêu năm trôi qua rồi, cậu đừng chui vào chỗ bế tắc như vậy được không? Cậu ấy ở đó, có về được hay không, không ai biết cả, tội gì cậu phải…”
“Ông lắm lời quá đấy!”. Mắt Ngô Đình Đình đỏ hoe, gần như quát Trần Tầm: “Chuyện của mình còn chưa đâu vào đâu mà còn thích xen vào chuyện của người khác! Tôi thế nào cũng không cần ông phải quan tâm! Tôi nói trước nhé, hôm nay ông phải để ý đấy, chắc chắn là Hải Băng chưa hết bực đâu!”.
Trần Tầm ngoái đầu lại nhìn Phương Hồi rồi ngần ngừ dừng chân lại, cậu nhìn theo bóng Ngô Đình Đình, nghĩ một lát rồi lại bám theo: “Tớ không tin Hải Băng sẽ làm được gì, hiện tại cậu thế này tớ cũng chẳng có cách nào để can thiệp vào chuyện của cậu. Từ nhỏ cậu đã bướng bỉnh, thích giấu mọi người, chuyện lớn đến đâu cũng giấu kín trong lòng. Lớn bằng ngần này rồi mà vẫn vậy… đừng khóc nữa! Bọn họ nhìn thấy đấy! Hay là lát nữa tất cả mọi người đều xúm lại, cho cậu bực luôn cả thể!”.
“Thôi đi! Ông không phải lắm điều!”. Ngô Đình Đình ra sức khịt mũi, vừa cười vừa quệt nước mắt.
Sau khi nghe Phương Hồi kể chuyện xảy ra sau đó, tôi cũng thấy trách Trần Tầm. Tôi cảm thấy lúc đó nếu Trần Tầm không nói chuyện với Ngô Đình Đình thì hay biết bao, cậu ta đi làm người tốt, còn Phương Hồi thì bị bỏ rơi một bên, sau đó mới xảy ra những chuyện đó…
Hiện tại tôi nghĩ, có lẽ là do tôi muốn đóng vai của Trần Tầm nên mới nảy ra suy nghĩ ngây ngô đó. Vì đến tận sau này tôi mới hiểu ra được hai điều, thứ nhất, đây không phải là lần đầu tiên, cũng không phải là lần