Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2445 lượt.

, nước mắt rơi lã chã, trong mắt là nỗi buồn không thể che giấu.
Trần Tầm ngơ ngác, cậu không hiểu tại sao tự nhiên mọi thứ lại trở nên tồi tệ như vậy, trước đó không lâu hai đứa còn nói chuyện với nhau, tay trong tay trượt băng, còn ngồi trên xe để nói chuyện về gia đình cô, còn cười đùa đi lên cầu vượt… Mặc dù sợi dây đeo cổ ban sáng đã bị đứt, nhưng vẫn được giữ nguyên trong túi quần cậu. Rõ ràng là vừa nãy mọi thứ còn rất ổn, tại sao bây giờ lại như mất đi tất cả?
Trần Tầm không thể chấp nhận, cũng không muốn chấp nhận, cậu lảo đảo bước về phía Phương Hồi, không thèm quan tâm đến mọi người qua lại, ôm chặt cô nức nở nói: “Không được! Tớ không chịu! Chắc chắn không được! Tớ không chia tay với cậu!”.
Dòng xe dưới chân cầu nhộn nhịp qua lại, trong khoảnh khắc hai đứa trẻ ôm chặt lấy nhau đó, chúng còn chưa biết rằng sau này sẽ phải đối mặt với một kết cục như thế nào, mà chỉ nghĩ rất đơn giản rằng, được ôm chặt nhau như thế này là sự vĩnh hằng.
Đôi mắt nhạt nhòa lệ của Phương Hồi nhìn về tấm biển cổ xưa của công viên Địa Đàn ở phía đối diện, rõ ràng cô đang túm chặt áo cậu, nhưng vẫn nói lời chia tay: “Trần Tầm, hai đứa mình… đừng đến với nhau nữa…”
“Không! Không được! Chắc chắn cậu giận tớ đúng không? Tớ không nên đánh nhau với bọn họ? Lần sau tớ không bao giờ làm thế nữa, tớ thề, có được không? Tớ không chia tay, dù có chết cũng không chia tay!”. Trần Tầm cũng bật khóc, trong độ tuổi con trai vẫn có thể khóc một cách thoải mái này, vì sợ chia tay mà cậu nước mắt giàn giụa.
“Không phải thế… cậu cũng nhìn thấy rồi đấy, không phải tại cậu không tốt, mà là tớ… chắc chắn đám người hôm nay tìm cách gây sự với tớ… nếu không cũng đã không như vậy…”
“Không thể!”. Trần Tầm ôm chặt cô, không cho cô giãy giụa: “Cậu là con gái, gây sự gì với bọn nó chứ? Mấy thằng đó là đám lưu manh! Tớ hứa là sau này sẽ không bao giờ gây gổ với chúng nữa!”.
Phương Hồi cười đau khổ nói: “Cậu không nhìn thấy, bọn họ không chỉ có ba người đâu, vừa nãy bọn họ xuống cầu thì có một gã bước đến nói chuyện, gã đó tớ quen, cũng là bạn của Lí Hạ, trước đây hay chơi với đám Hải Băng… Cậu vẫn chưa hiểu à? Bọn mình không còn cách nào để đến với nhau được nữa, người bạn thân nhất của cậu không muốn cho bọn mình đến với nhau, tớ cũng không muốn gặp cậu ấy nữa, bọn tớ không ai nhượng ai, kể cả tớ có nhượng bộ cũng chẳng giải quyết được gì… nhìn thấy cậu như vậy tớ không chịu nổi, thật đấy… tớ không chịu nổi…”
Phương Hồi không nói tiếp được nữa, cô gục xuống vai cậu bạn mà mình quý mến nhất và khóc nức nở, cô sợ hãi, cũng không thể nào lí giải, cô cảm thấy mình đã quý mến Trần Tầm rất thật lòng, cũng không làm chuyện gì có lỗi với cậu, nhưng cuối cùng lại thành ra như vậy.
“Đường Hải Băng đúng không? Thế từ nay trở đi bọn mình không gặp cậu ta nữa, chỉ chơi với Triệu Diệp, Kiều Nhiên, Gia Mạt thôi, bọn mình cố gắng học hành cho tốt, thi trường đại học ở nơi khác, đi thật xa, có được không? Phương Hồi, tớ không chia tay với cậu đâu, tớ năn nỉ cậu đấy, tớ thích cậu, tớ không muốn chia tay, thật sự không muốn…”. Trần Tầm túm chặt bờ vai gầy guộc của Phương Hồi, nói gấp gáp bên tai cô.
Phương Hồi cũng không chịu được nữa, cô đã khóc nức nở, nói ngắt quãng: “Tớ… cũng thích cậu, thích vô cùng… thích vô cùng… tớ cũng không muốn… chia tay…”
“Thế thì bọn mình không chia tay! Mãi mãi không bao giờ chia tay!”. Trần Tầm nói rất quả quyết.
Hai đứa ôm nhau rất lâu rồi mới từ từ buông ra, cả hai đều không nhắc đến từ chia tay nữa, trải nghiệm ban nãy khiến chúng cảm thấy vô cùng khổ sở và sợ hãi, chia tay không chỉ nói rồi để đó, mà thực sự xé nát tâm can, chúng sẽ không thể chịu nổi nếu điều đó xảy ra.
Trần Tầm nắm tay Phương Hồi đến tận bến xe bus, cậu đi rất chậm, thỉnh thoảng lại dừng nhìn Phương Hồi.
Mắt Phương Hồi đã khóc sưng húp, cô lấy tay che mặt mình nói: “Nhìn gì vậy… tệ lắm phải không?”.
“Không tệ đâu”. Trần Tầm cười gọi: “Phương Hồi…”
“Ơi…”.
“Không có gì cả”.
“…”
“Phương Hồi!”.
“Gì vậy?”.
“Không có gì cả”.
“…”
“Phương Hồi!”.
“Cậu sao vậy!”. Phương Hồi dừng lại, nhìn Trần Tầm với vẻ bất lực.
“Hê hê, tớ chỉ gọi vậy thôi, tớ rất thích nghe cậu đáp”. Trần Tầm ngại ngùng nói: “Xe đến rồi, cậu lên xe đi, tối tớ sẽ gọi điện thoại đến nhà bà cậu”.
Nhưng Phương Hồi lại không nhúc nhích, Trần Tầm nhìn cô với vẻ thắc mắc, cô đỏ bừng mặt nói: “Đứng… đứng với tớ một lát nữa nhé, tớ cũng rất thích nghe cậu gọi tớ…”
Má Trần Tầm sưng vù, cậu mỉm cười rất tươi rồi cất giọng gọi tiếp: “Phương Hồi”. Phương Hồi cũng nhẹ nhàng đáp lại: “Ơi”.
Bọn họ để bốn chuyến xe chạy qua, trời đã tối dần, đột nhiên Trần Tầm giậm chân nói: “Gay rồi!”
Phương Hồi giật nảy mình, vội hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.
“Đình Đình còn đang đợi tớ trước cửa bãi đỗ xe! Sao tớ lại quên béng nhỉ! Tớ phải sang xem thế nào đã! Tối tớ sẽ gọi điện thoại cho cậu!”.
“Ừ, cậu đi đi”. Phương Hồi bình thản đáp, thực ra cô cũng biết, mặc dù Trần Tầm hứa từ sau sẽ không đi chơi cùng bọn họ nữa, nhưng cậu và đám Đường Hải B