Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.
rũ người khác, cô tưởng rằng mang thai con của chồng tôi rồi, thì anh ấy sẽ lấy cô sao? Tôi nhổ vào, cũng không soi gương xem bản thân mình là loại người nào cơ chứ!” Nói xong, liền rút ra một xấp nhân dân tệ ném vào mặt của Tự Nãi Tiêm, “Đứa trẻ cô tự mình phá đi, từng bắt tôi phải phá giúp cô. Sau này, tôi gặp cô một lần là đánh cô một lần, xem cô còn dám làm tiểu tam đi quyến rũ đàn ông nữa hay không.”
Thần Tri Mặc nói rõ ràng từng chữ từng chữ, tốc độ rất nhanh, nói xong, đánh xong, quay người rời đi, căn bản không để cho người ta kịp phản ứng lại, ngay cả Cốc Tử Kỳ đứng ở một bên cũng bị dọa đến ngây người, cái gì cũng không kịp làm, trơ mắt nhìn Tự Nãi Tiêm bị đánh.
Thiệu Phi Phàm nhìn Thần Tri Mặc tiến vào trong xe, còn phất tay với anh một cái mới lái xe đi, đột nhiên cười ra tiếng, người phụ nữ này, thật đúng là hung ác. Lại nghĩ đến cô vợ nhỏ của mình, anh nghĩ mãi không ra, cô cùng lớn lên với một người chị như vậy, sao ngay cả nửa phần khí thế của chị gái cũng không học được vậy?
Đám người từ từ tản ra, Tự Nãi Tiêm dùng ánh mắt chứa lệ, đáng thương nhìn Thiệu Phi Phàm, Thiệu Phi Phàm mở miệng làm nước mắt của Tự Nãi tiêm rớt xuống trong nháy mắt.
Bởi vì anh nói, “Đáng đời cô.”
Dùng ảnh chụp để lừa gạt Thượng Tâm, anh đã không thể nhẫn nhịn được rồi, đằng này, cô ta còn dám uy hiếp Thượng Tâm nữa. Lần này, dù có là thần tiên thì cũng không thể cứu được cô ta nữa rồi.
Tự Nãi Tiêm, tất cả đều do cô gây ra.
Ngay cả liếc mắt nhìn cô ta, Thiệu Phi Phàm cũng thấy ghê tởm, liền xoay người vào trong cục. Cốc Tử Kỳ đuổi theo, kéo tay anh lại, vẻ mặt có chút tức giận. Anh ta là đội trưởng đội hình cảnh nên tất nhiên có nhận ra Thần Tri Mặc, đại tiểu thư nhà họ Thần, “A Thiệu, vừa rồi tôi đã cầu xin cậu!”
Thiệu Phi Phàm cười lạnh, “Người cũng không phải là tôi gọi đến, anh đã biết cô ấy, thì tất nhiên là biết mối quan hệ giữa hai nhà Thượng, Thần đúng không, Thượng Tâm bị ủy khuất lớn như vậy, người nhà họ Thần đương nhiên không thể bỏ mặc được. Hôm nay Thần Tri Mặc ra tay nhẹ như vậy là coi như nể mặt rồi. Đội trưởng Cốc, tôi coi anh là tri kỷ nên mới nói thật với anh. Vì người phụ nữ kia, không đáng!”
Thiệu Phi Phàm hất tay ra, trở về phòng làm việc. Anh phải suy nghĩ thật kĩ nên tính toán chuyện hôn nhân như thế nào, hơn nữa còn muốn suy nghĩ xem, làm thế nào để dụ dỗ kẻ ngốc nghếch tận mạng kia quay trở lại.
Thì ra là, cô bé ngốc nghếch kia yêu anh như vậy, tin tưởng anh như vậy, mặc dù có hơi ngốc.
Lời tác giả muốn nói: Vẫn luôn cảm thấy trước kia mình viết về Thần Tri Mặc quá mức xấu xa, thực ra hôm nay viết ra mới đúng là bản chất của Thần Tri Mặc…một người phụ nữ trí dũng song toàn!
Thần Tri Mặc rời khỏi cục cảnh sát trở về phòng trọ, nhìn thấy Thượng Tâm sống dở chết dở nằm lì ở trên giường thì thở dài nặng nề.
“Chị, thế nào rồi?”
Thần Tri Mặc hừ một tiếng, “Gậy ông đập lưng ông. Con tiện nhân kia không phải là muốn làm kẻ thứ ba tranh giành đàn ông sao, chị liền truyền bá cái tính xấu xa này của cô ta. Còn muốn dùng đứa con để uy hiếp, chị liền diễn một vở kịch người vợ cả đánh ghen tiểu tam ở ngay trước cửa đơn vị làm việc của cô ta, thành toàn cho cô ta luôn. Chị cũng muốn xem một chút, rốt cuộc là ai bị xấu mặt, cho dù cô ta thật sự phát tán ảnh ra ngoài, thì đối với cô ta- một người phụ nữ bị vợ cả đánh ghen, còn có vị hôn phu của mình, thì không biết đứa trẻ đó là của ai đâu.”
Thần Tri Thư nuốt nước miếng, không trách được cổ nhân nói rằng độc nhất tâm địa đàn bà. Qua trận náo động này, chỉ sợ rằng thanh danh của Tự Nãi Tiêm sẽ bị phá hủy hoàn toàn, công việc có giữ được hay không là một vấn đề lớn, “Chị, chị đủ ngoan tuyệt.”
Thần Tri Mặc hừ lạnh, “Trò hay còn ở phía sau. Em hãy cho một vài cô gái ở quầy bar của em đến trước cửa đơn vị của Tự Nãi Tiêm, thấy cô ta liền mắng cô ta quyến rũ chồng của bọn họ, chị muốn xem xem cô ta còn có mặt mũi đi làm nữa hay không. Còn nữa, bảo thần thâu trộm mấy tấm ảnh kia về, bất kể là thật hay giả, nếu như bị cô ta gửi cho truyền thông thì cũng thật mất mặt.”
“Cái này thì em đã sớm báo cho thần thâu rồi.” Thần Tri Thư lại liếc nhìn Thượng Tâm đang ở trong phòng một chút, “Tâm Tâm làm sao bây giờ?”
“Cứ mặc kệ nó mấy ngày, chuyện này cũng giúp cho não của nó to ra một chút, để cho người ta ức hiếp mình như vậy, còn xả thân quên mình muốn ly hôn, đúng là tức chết chị mà. Đúng rồi, em chăm sóc nó, chị phải đến nhà cha nuôi, đoán chừng lúc này Thiệu Phi Phàm cũng đến khai báo rõ với bên đó rồi.”
…
Sau khi Thượng Tâm hạ sốt thì lại bị cảm cúm nặng, Thần Tri Thư xin nghỉ ở trường học, ở lại phòng trọ chăm sóc cô cả ngày lẫn đêm trong vòng ba ngày, nhưng đến ngày thứ tư thì có chút không chịu nổi, cho dù là người bằng sắt cũng không thể chịu được Thượng Tâm không nói một lời nào, không ăn không uống, luôn ở trong trạng thái bình tĩnh không náo loạn, làm hắn thật lo lắng, thật sợ nha đầu này sẽ nghĩ quẩn. Nhà họ Thượng bên kia cũng chọn phương pháp xử lí “Mặc kệ” đối với nha đầu này, trong lúc nhất thời, h