Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.
thế nào anh cũng không thể nói ra miệng, lại nói ra lời để cho anh cũng kinh ngạc, anh nói "Thượng Tâm, cô phải suy nghĩ kỹ thì hãy kiên định lập trường của mình, con đường của mình mình đi, tôi sẽ không cho cô khẳng định gì, cũng sẽ không bác bỏ, chỉ là, nếu cô kiên định, tôi sẽ ủng hộ cô."
"Cám ơn anh, Thiệu Phi Phàm."
Nghe điện thoại bên kia truyền âm thanh, Thiệu Phi Phàm liền sặc một hơi, "Shit, anh đúng là bị trúng tà." Anh nói cái lời vô lý gì vậy?Anh, đá chậu hoa bên cạnh một cước, rồi bước nhanh hướng nhà trọ tới. Về đến nhà, tắm rửa, đi nằm ngủ.
Sau mấy ngày, trừ Thiệu Phi Trì gọi điện thoại thông báo, ông nói ông cụ đã nói chuyện cùng nhà họ Thượng, nói sau khi anh nhậm chức liền cử hành bữa tiệc đính hôn, chỉ là bữa ăn đơn giản chuyện thường như cơm bữa, không có ý định công bố ra bên ngoài, Thiệu Phi Phàm liền vội vàng dọn dẹp phòng, cũng không có liên lạc cùng Thượng Tâm.
Đang lúc Thiệu Phi Phàm sắp quên chuyện trường cảnh sát, anh cho là Thượng Tâm chỉ tùy tiện nói một chút thôi, thời điểm chuẩn bị đi trình diện đội hình cảnh, căn bản anh không biết chỉ một câu đơn giản của anh, đã làm cho nhà họ Thượng xảy ra một cuộc tranh cãi, anh cũng hung hăng đẩy Thượng Tâm một cái, mà anh nghĩ anh không đưa tay giúp nha đầu này cũng không được rồi.
Bởi vì trong khi nằm vùng Thiệu Phi Phàm có biểu hiện tốt, cho nên Quách cục bổ nhiệm anh làm Cảnh Đội là hợp tình hợp lý .
Cho nên Thiệu Phi Phàm rất tự tại đi vào đại đội hình cảnh báo cáo, mà khi anh nhìn thấy cảnh phục cùng cảnh quan, trong lòng anh laị không thoải mái, anh mang cảnh phục trực tiếp đi tìm Quách cục hỏi"Có ý tứ gì?"
Quách cục liếc nhìn quân hàm chức vụ là"Phó Đội Trưởng" chỉ cười cười nói "Thế nào, làm quan còn không vui hả ?"
"Có làm quan tôi sẽ rất vui mừng, nhưng tôi muốn biết việc này là thế nào, ai làm chuyện này. Nếu như mà tôi làm rất tốt, làm được, đừng nói Phó Đội Trưởng, cho tôi làm cục trưởng tôi cũng dám ngồi. Nhưng việc này là người nào đó sai khiến, có quan hệ, Thiệu Phi Phàm tôi rất khinh thường."
"A, giọng điệu của cậu thật lớn, còn nghĩ tới vị trí của tôi? Thiệu Phi Phàm, có phải cục trưởng làm hay không tôi không biết, chỉ là chức vụ này cậu nhất định có thể làm. Tôi tin tưởng cậu có năng lực này, chẳng lẽ cậu không tin vào bản thân mình?" Quách cục thu lại nụ cười, gật đầu nói"Đây là tự tôi làm, cậu không được lưu lại bất cứ cái chứng cứ gì về thân phận trước kia, ngày mai tôi đổi quân hàm cảnh viên cho cậu."
Thiệu Phi Phàm cùng anh ta nói chuyện, nhanh chóng tiến vào trạng thái làm việc, mở ra xem cặn kẽ tất cả người nằm vùng cùng nhân viên cảnh sát. Kê kỳ quyết định để Thiệu Phi Phàm thẩm vấn Lý Lan cả đêm, để anh mau sớm tiến vào vụ án.
Lý Lan nhìn thấy Thiệu Phi Phàm mặc cảnh phục xuất hiện, trong đôi mắt... Thù hận giống như độc xà, tùy thời có thể đem răng nọc cắn vào trái tim của anh .
Không cần Thiệu Phi Phàm mở miệng, cô đã lạnh lùng mà cười cười mở miệng, "Phàm, ngươi muốn biết vùng đất ma túy ở đâu đúng không? Ha ha ha, ban đầu ngươi một lòng muốn nhận hàng, làm sao lại không suy nghĩ một chút độc này vào bằng cách nào đây? nói cho cùng, ngươi chính là còn non."
"Tôi còn non, cô cũng sẽ không bị giam ở chỗ này." Thiệu Phi Phàm cười nói."Còn nữa, tôi tên là Thiệu Phi Phàm, bây giờ cô nên gọi tôi là Thiệu cảnh quan."
Sắc mặt Lý lan cứng đờ, híp mắt, chốc lát, vừa cười nói."Nói thật hay, gặp ngươi, coi như Lý Lan tôi không may. Chỉ là, Thiệu cảnh quan muốn biết ma túy ở đâu, trừ khi. . . . . ."
"Trừ khi thế nào?"
Lý Lan nhìn mắt Thiệu Phi Phàm, nói từng chữ "Trừ khi - không phải là - ngươi - chết, phản đồ."
"Lý Lan." Thiệu Phi Phàm quát lớn, Lý Lan lại nói không thoải mái, không có phối hợp thẩm vấn.
Đội trưởng thấy không có hiệu quả gì, liền bảo cảnh viên đem Lý Lan đưa về trại tạm giam, nói với Thiệu Phi Phàm "Phi Phàm, đừng nóng vội, loại phụ nữ này, tôi thấy nhiều rồi, từ từ thôi, sẽ đến lúc cô ta phải nói."
Thiệu Phi Phàm cũng không lạc quan như vậy, Lý Lan này lại bất đồng bình thường, "Đội trưởng, Lý Lan có một em gái gọi là Lý Dĩnh, hình như đi học ở Canada, nếu không chúng ta thử liên lạc với em gái cô ta xem. . . . . ."
Ánh mắt đội trưởng sáng lên "Tiểu tử sao cậu không nói sớm." Thông qua người thân, khiến tội phạm khai ra khẩu cung, là cực kỳ có tác dụng, "Tôi sẽ liên lạc những bên có liên quan, để cho bọn họ giúp đỡ liên lạc Lý Dĩnh. Hôm nay liền đến nơi này, tất cả mọi người đi về nghỉ ngơi đi. Phi Phàm, cậu vừa mới lên ban ,liền đụng phải vụ án lớn, chỉ có thể cực khổ thôi. Chờ vụ án này được phá, trong đội sẽ tổ chức đón người mới đến cho cậu."
Thiệu Phi Phàm gãi gãi đầu, "Nghênh cái gì mới, phá án, tôi mời mọi người ăn cơm."
"Tiểu tử, tổ chức đón người mới đến, bản thân liền làm thịt người mới, cậu phá án nhiều tiền thưởng nhiều, còn muốn để cho chúng tôi những người lãnh lương này mời không, cậu có ý tốt sao?"
Trong đội cảnh viên"Dụ dỗ" nở nụ cười, Thiệu