Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.

ào số điện thoại của nhà họ Thiệu, cùng với số điện thoại của anh ba, rồi mới phát hiện, bởi vì anh không có tin tức bốn năm cũng cắt đứt liên lạc với anh em chiến hữu trước kia, trong lòng có chút không thoải mái, anh kinh ngạc nhìn màn hình điện thoại di động nửa ngày mới thu vào trong túi.
Bỏ vào trong túi, anh vỗ ót một cái, lại đem điện thoại di động ra, thế nào đã quên, mình đã có một tiểu vị hôn thê. Không nghĩ nhiều, anh liền lấy điện thoại gọi đến Nhà họ Thượng, nghe điện thoại là người giúp việc, anh nói rõ thân phận, rồi nói muốn tìm Thượng Tâm. Chỉ là, đợi hơn một phút đồng hồ, cũng không đợi được Thượng Tâm nhận điện thoại, nghe điện thoại lại là Thượng Trạm Bắc. Giọng nói rất không thân thiện, Thiệu Phi Phàm được không tự nhiên, nói dãy số điện thoại mới của mình, liền chào rồi cúp điện thoại.
Đánh xe trở về nhà trọ, nhà trọ cũ anh đang ở, tiếp giáp là một chung cư cũ, chỉ là quản lý rất tốt, giữ cửa an ninh của chung cư, thấy anh lạ mặt, liền đề ra nghi vấn, xác định thật sự là anh ở ngôi nhà đó, mới mở cửa ra cho anh.
Nhà trọ lắp ráp rất tốt, cho nên anh đã ở đây nhiều năm, Thiệu Phi Phàm cũng không có thay đổi gian phòng này, chỉ là căn phòng này đã bỏ trống sáu năm rồi. Hơn nữa thiết bị lắp đặt giờ phút này xem ra cũng có chút cũ.
Xốc tấm che bụi lên, quét dọn đơn giản một chút, Thiệu Phi Phàm phát hiện đồ vật trong nhà cần thay thế toàn bộ rồi, lò xo ghế sa lon đã nhảy rồi, TV cùng tủ lạnh cũng cần thay mới, phòng bếp cũng phải đổi, chỉ là, hôm nay anh không còn hơi sức làm mấy việc này. Tắm nước lạnh xong, anh chỉ mặc một cái quần lót rồi lên trên giường ngủ.
4 năm rồi, đã bốn năm anh không có an tâm ngủ như vậy.
Thiệu Phi Phàm an tâm ngủ, vừa cảm giác đã ngủ gần 16h, thế nhưng anh lại không biết, trong khoảng thời gian anh ngủ yên này, thì tiểu đồng chí Thượng Tâm, đang ở Nhà họ Thượng tiếp nhận chất vấn cùng tra hỏi.
Càng thêm không biết là, tiểu đồng chí Thượng Tâm đang bị ép hỏi đến chết, mặc kệ là ai hỏi cái gì đều đem tất cả đẩy tới trên người của anh, cô một mực dùng nước mắt, mắt to nhìn đối phương, vừa vô tội vừa đáng thương mà nói "Con không biết, mọi người đi hỏi Thiệu Phi Phàm đi."






Thượng Trạm Bắc cúp điện thoại của Thiệu Phi Phàm ngay trước trước mặt cả nhà, Thượng Tâm ủy khuất, cô nháy mắt to giận mà không dám nói gì, đối với hành động ba không để cho cô nghe điện thoại trong lòng cô cảm thấy ủy khuất. Không trách được mẹ luôn nói ba giống như đứa bé không có lớn lên, mẹ nói thật là đúng.
Lần này, ba cùng ông nội của cô nghiêm túc khác thường, ngược lại mẹ cùng bà nội lại bình tĩnh rất nhiều, bà nội về đến nhà, nghe cả sự kiện liền giận quá hóa cười "Đã sớm nên hủy hôn sự với nhà họ Thần, đứa bé Thiệu Phi Phàm kia, ta sớm thấy, môn đăng hộ đối, Tâm Tâm tìm được người lớn tuổi hơn so với nó thì cũng biết thương nó. Tâm Tâm, con có phúc hơn so với mẹ con rồi."
Lời này Thượng Trạm Bắc không thích nghe lắm, nhưng lại không dám bác bỏ lời nói của bà cụ, đúng lúc Thiệu Phi Phàm gọi điện thoại, hỏa khí liền chút lên anh đi. Cúp điện thoại, ông ngồi trở lại trên ghế sofa"Thượng Phẩm đâu? Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, thế nào ngay cả bóng dáng nó cũng không nhìn thấy?"
" Ông cụ Nghiêm gia phạm vào chuyện lớn, liền lôi kéo bọn họ đi Newyork, bên kia HT khách hàng lớn tới, chỉ có thể để Thượng Phẩm đi tiếp đãi." Hạ Hâm Hữu thay nhi tử giải thích, nhân tiện hung hăng trợn mắt nhìn lão công một cái, có chừng có mực thì phải, chớ rút ra bị kinh phong.
Ông cụ Thượng đối với tính khí con trai giận chó đánh mèo cũng không có cảm xúc, nhìn xem thời gian, liền cho tất cả mọi người giải tán đi nghỉ ngơi, còn mình Thượng Tâm đi theo vào thư phòng. Thượng Tâm thấp thỏm lo lắng, trong lòng liền nghĩ tới ông nội có thể hỏi vấn đề gì. Nhưng ai biết, ông cụ chỉ hỏi hai vấn đề, một là"Tâm Tâm, con nghĩ Thiệu Phi Phàm là người tốt hay là người xấu."
Nhưng vừa vào nhà họ Thượng, thấy Thượng Tâm, nghe ngọn nguồn, anh thật muốn rút ra nha đầu này, anh chống nạnh ở trong nhà Thượng Tâm loay hoay "Cô nha uất ức cái gì ? Học tập không giỏi còn lý luận? Cô có biết có bao nhiêu người có thể thi đậu đại học lại không thể đi học hay không, cô cái người này thi không đậu, trong nhà có quan hệ, cô còn lải nhải cái gì? Tôi mà là mẹ cô, căn bản cũng không quản cô nữa, thích sao thì mặc kệ cô."
"Hoàn hảo anh không phải là." Thượng Tâm bị rống sửng sốt một chút, lời nói trong lòng bất tri bất giác nói ra.
"Tôi không có phúc khí đó a, tôi không phải, thật đúng là phải cám ơn ông trời rồi. Cô quậy như vậy, tôi sẽ không thể sống yên ổn qua ngày rồi. Cô nhanh chóng chuẩn bị một chút đi, rửa mặt, đừng ở trong nhà kìm nén. Đi, cùng tôi đi ra ngoài, để cho cô ra đường xem một chút, biết khó khăn bên ngoaì." Thiệu Phi Phàm kéo Thượng Tâm ra khỏi Thượng gia, ra cửa, anh kỳ quái quay đầu lại nhìn, trong nhà thế nào ban ngày trừ người giúp việc lại không còn ai khác đây?"Ông cụ cùng bà cụ nhà cô đâu?"
"À? Ặ