XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nắng Gắt

Nắng Gắt

Tác giả: Cố Mạn

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1343 lượt.

phải người ấy, mà lại là…
Lâm Tự Sâm.
Tôi chắp tay, nhắm mắt lại, chân thành cầu nguyện: cầu cho phó giám đốc Lâm Tự Sâm nhanh chóng biến mất, được triệu hồi về tổng công ty cũng được, bị người ngoài hành tinh bắt đi cũng được, miễn sao anh ta nhanh chóng biến mất…
Cầu khấn hoàn tất, tôi nghĩ chuyến đi lần này coi như cũng không tệ, tâm trạng tốt lên không ít. Vũ Hoa cũng bày ra vẻ mặt ngày mai thế nào cũng phát tài. Chúng tôi ra khỏi chùa Tĩnh An, cùng Ân Khiết đi ra bãi ngoài. Nơi này thật sự chẳng có gì hay để chơi, chúng tôi đi dạo loanh quanh một lúc rồi đi ăn.
Có điều, về chuyện ăn uống, tôi và Ân Khiết đã nảy sinh bất đồng.
Ân Khiết khăng khăng muốn đi miếu Thành Hoàng: “Chỗ đó cũng coi như là một địa điểm thăm quan mà, ăn và chơi cả hai đều không thể bỏ lỡ.”
Tôi nói: “Chúng ta qua sông đi.”
“Đi phố Đông làm gì chứ, đi miếu Thành Hoàng gần hơn mà. Hơn nữa lại có nhiều đồ ăn vặt. Cậu nghĩ xem, cả một con phố toàn đồ ăn, lại còn rẻ nữa. Đi miếu Thành Hoàng đi.”
“Ở đâu chẳng có đồ ăn chứ. Đi chỗ kia, mình mời cơm!”
Ân Khiết nhất thời bị chấn động: “Thật hay giả? Cậu mời cơm?”
Tôi gật đầu, cường điệu: “Đại tiệc!”
Ân Khiết giãy dụa: “Thế nhưng mình vẫn muốn đi ăn đồ ăn vặt!!!”
“Ở chỗ kia trai đẹp vô cùng nhiều, hơn nữa toàn lạ bậc tinh anh!”
Ân Khiết nhất thời sao bay đầy mắt: “Thật không?”
“Đương nhiên là thật, trung tâm tài chính cơ mà, chỗ đó là nơi náo nhiệt nhất Thượng Hải. Nào là công ty chứng khoán, nào là ngân hàng…” Tôi dừng lại một lúc, “Kiểu gì cũng nhìn thấy trai đẹp bất cứ chỗ nào.”
Ân Khiết quả quyết một chữ.”Đi!”
“Ở chỗ kia trai đẹp vô cùng nhiều, hơn nữa toàn lạ bậc tinh anh!”
Ân Khiết nhất thời sao bay đầy mắt: “Thật không?”
“Đương nhiên là thật, trung tâm tài chính cơ mà, chỗ đó là nơi náo nhiệt nhất Thượng Hải. Nào là công ty chứng khoán, nào là ngân hàng…” Tôi dừng lại một lúc, “Kiểu gì cũng nhìn thấy trai đẹp bất cứ chỗ nào.”
Ân Khiết quả quyết một chữ.”Đi!”
Thế là chúng tôi bắt xe đi.
Vì nghe tôi nói có nhiều soái ca, cho nên khi taxi vừa ra khỏi đường hầm cắt ngang sông, Ân Khiết lập tức lóe sáng mắt nhìn chằm chằm hai bên đường. Nhìn một hồi, cô ấy đột nhiên phát hiện ra cái gì, quay đầu lại: “Tổng công ty Thịnh Viễn hình như là ở ngay gần đây, hai cậu nói xem liệu phó giám đốc Lâm hiện giờ có phải đang ở đó không? Chúng ta có thể ở đây đi nhờ xe anh ấy về?”
Tôi đãng trí “ừm” một tiếng, nói với taxi: “Bác tài, đi cao ốc Thịnh Viễn.”
Ân Khiết khiếp sợ nhìn tôi.
Xuống xe, Vũ Hoa kéo áo tôi: “Hi Quang, cậu thật sự đi tìm phó giám đốc Lâm à?”
“… Cái gì?” Tôi phục hồi lại tinh thần: “Chúng ta đi tới gần khu này ăn cơm”
Trong tòa nhà gần đây có rất khu ăn uống, chúng tôi chọn một nơi rồi đi vào. Vũ Hoa lo lắng hỏi tôi: “Ở đây có đắt lắm không?”
“Tăng ca nhiều như vậy hẳn là sẽ có tiền thưởng, không sao.” Tôi lật xem thực đơn, rõ ràng rành mạch gọi một bàn thức ăn. Ân Khiết cực lực nháy mắt với tôi, tôi làm như không biết. Đợi người phục vụ đi rồi, cô ấy mới lên tiếng: “Hi Quang, cậu điên rồi, gọi nhiều đồ như vậy cũng phải tới sáu bảy trăm đồng, với cả ăn sao hết được.”
“Vậy ăn lâu lâu một chút.”
Tôi ngẩng đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, rất xa, cái biển hiệu cánh cung kia vẫn rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Bữa cơm này đúng là đã ngốn hết một tiếng rưỡi. Không ngoài ý muốn, cả ba đều ăn đến no căng. Ân Khiết vừa gọi phục vụ ra đóng gói đồ ăn, vừa xoa xoa bụng: “Mình có cảm giác dù chỉ một hạt cơm nữa cũng ăn không nổi.”
Vũ Hoa hỏi: “Tiếp theo chúng ta đi đâu?”
Tôi nói: “Dưới lầu có một quán cà phê trà chiều rất có tiếng. Chúng mình xuống đó ngồi một lát.”
Ân Khiết hết chỗ nói, “Cầu xin cậu đấy. Chúng ta đổi địa điểm được không, mình không muốn ăn nữa.”
“Nghe nói bánh ga tô ở đó ăn rất ngon.”
“Không được, cho dù ngon thế nào mình cũng ăn không vào nữa rồi.”
“Đầu gối mình đau lắm không đi được.”
“Cậu thật xấu xa.”
Ân Khiết kéo Vũ Hoa, lệ rơi đầy mặt theo tôi đi uống trà chiều.
Tuy rằng miệng nói ăn không vào, nhưng mà lúc chiếc bánh ga tô đẹp mắt được mang lên, Ân Khiết lập tức như hổ đói, ăn ngon lành hơn bất cứ ai.
Vũ Hoa bất đắc dĩ nhắc nhở cô ấy: “Chẳng phải cậu đang giảm béo sao? Cho dù là khó có được một chuyến ra ngoài chơi nhưng cũng không cần đến mức như vậy chứ. Mấy ngày trước kiêng ăn đều uổng công rồi.”
Ân Khiết hùng hồn nói: “Chính là bởi vì mấy ngày hôm trước ăn quá ít, cho nên giờ mình mới như vậy. Cái cảm giác khi trừng mắt âu yếm nhìn đồ ăn ngon bày trước mắt mà không được ăn, các cậu có hiểu không hả? Kiềm chế cố gắng không ăn, nhưng mấy ngày sau lại càng muốn ăn hơn, rồi kiềm chế không được, càng đè nén lại càng không thể kiềm chế. Haizz… Dứt khoát không nhìn đến đồ ăn thì sẽ không sao… Các cậu chưa từng giảm béo, đương nhiên không hiểu được.”
Càng đè nén càng khó kiềm chế sao?
“Chuyện này có gì mà không hiểu chứ.” Tôi khuấy tách trà, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Xạo. Cậu đâu cần giảm béo, làm sao hiểu được.”
Ân Khiết ăn được mấy miếng bánh, nhưng quả