Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341327
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1327 lượt.
được.” Cô đâu lập tức cười tủm tỉm nhận lấy hồng bao trong tay tôi. Chờ cô ấy đi rồi, tôi mới ngồi xuống quay đầu hỏi Lâm Tự Sâm: “Sao anh lại bảo người ta mừng lại em gấp đôi. Nói đùa kiểu gì vậy!”
“Tôi lo lắng đến… lạm phát mà. Cảm thấy không thể để bà chủ tương lai chịu thiệt được.”
Tôi: “… Vô cùng cảm ơn anh!”
Sau khi cô dâu chú rể mời rượu xong, bữa tiệc cũng gần tàn. Bạn học của Lâm Tự Sâm đều đang thảo luận xem tiếp theo sẽ đi dâu chơi. Bác sĩ Phương là người tích cực nhất. Bọn họ bàn bạc rất lâu rồi quyết định sau khi nháo động phòng (*) sẽ đi hát karaoke.
(*) nháo động phòng: tục lệ của người Trung Quốc, đêm động phòng, bạn bè của cô dâu chú rể sẽ kéo tới phòng tân hôn đùa nghịch.
Tôi lén lút hỏi Lâm Tự Sâm: “Chúng ta không đi được không?”
“Không thích?”
Tôi bất đắc dĩ nói: “Anh xem, đọc tên em là biết thái độ của em với karaoke rồi đấy!”
Lâm Tự Sâm nghe vậy thì vô cùng chăm chú nhìn tôi.
Tôi xám mặt: “Anh nhìn gì em. Tên em cũng đâu viết trên mặt.”
Anh nở nụ cười: “À, tôi đang nghĩ, “Nhiếp”? Người có ba cái lỗ tai (*) thính giác rất nhạy bén, còn có một nhà soạn nhạc tên là Nhiếp Nhĩ (**). Rõ ràng là về khoản âm nhạc, em rất am hiểu?”
(*) (**) Nhiếp Nhĩ (15/2/1912): nhà soạn nhạc nổi tiếng người Trung Quốc. Ba cái lỗ tai ở đây ám chỉ tới tên của nhà soạn nhạc này聂耳: 聂 – Nhiếp (song nhĩ) và 耳 (nhĩ)
“… Nghĩa là tài năng thiên bẩm của em hoàn toàn nằm ở cái tai, chỉ có thể nghe thôi.”
“Như vậy sao?” Lâm Tự Sâm giả vờ tỏ ra tiếc nuối: “Vậy còn nháo động phòng thì sao? Có đi không?”
Vì sao vừa nãy mọi người thảo luận thì anh ta không hề tỏ ra hứng thú, mà hiện giờ lại còn tích cực hơn cả bác sĩ Phương vậy?
“Đương nhiên không đi. Phải tích đức, nếu không lúc anh kết hôn…”
“Có lý.” Lâm Tự Sâm nhìn tôi, suy nghĩ một chút gật đầu.
Bác sĩ Phương quay lại hỏi Lâm Tự Sâm: “Thế nào, có đi không? Chẳng phải cậu cũng rất muốn kết hôn rồi sao? Đi cho biết chút kiến thức động phòng đi.”
Lâm Tự Sâm thành thật hết sức có thể: “Cô ấy bảo em tích đức, nếu không thì đến hôn lễ của mình…”
Bác sĩ Lâm, anh quả nhiên là kẻ bán rẻ đồng đội thâm niên!
Bác sĩ Phương vạn phần khiếp sợ nhìn tôi: “Tiểu Nhiếp, cô như vậy mà đã vội muốn lấy chồng rồi ư? Đã lo bị nháo động phòng rồi ư?”
“… Đâu có? !”
“Không vội? Vậy cùng đi nháo động phòng đi!” Anh ta xấu xa cười.
Tôi cứ như vậy bị kéo đi nháo động phòng.
Tôi vốn định xem một chút rồi đi ngay, kết quả… tôi lại không muốn đi.
Lần đầu tiên được chứng kiến người ta nháo động phòng, không ngờ lại vui như thế. Mặc dù tôi không có trêu chọc cô dâu chú rể nhưng cũng tuyệt đối không gây trở ngại tới việc trêu đùa của mọi người, hơn nữa, còn thuận tiện vỗ tay cổ vũ.
Cuối cùng, chính Lâm Tự Sâm là người lôi tôi ra khỏi phòng tân hôn.
Đứng trong thang máy, Lâm Tự Sâm bất đắc dĩ nói: “Sau này không thể để em với sư huynh hồ đồ. Em học thói xấu quá nhanh. Vừa nãy không phải nói muốn tích đức sao?”
“À, em vừa nhớ ra, em còn trẻ, không vội kết hôn. Không cần tích đức sớm như vậy.”
“Ồ, chưa chắc, còn phải xem đối phương là ai.”
Tôi ngó anh ta, bỗng nhiên nhớ tới lời bác sĩ Phương nói anh muốn kết hôn, tủm tỉm nói: “Yên tâm, em sẽ không dùng chiêu thức này trong đám cưới của anh đâu.”
Anh ta liếc mắt nhìn tôi, “Vô cùng hoan nghênh em tham gia hôn lễ của tôi. Nhưng mà, tôi nghĩ, lúc ấy em không rảnh để nháo động phòng đâu.”
Đã tham gia hôn lễ, sao lại không rảnh để nháo động phòng?
Trong đầu tôi tưởng tượng tới bộ dạng Lâm Tự Sâm làm chú rể bị người ta trêu chọc, cảm thấy vô cùng sung sướng, lập tức hủy bỏ lời hứa hẹn vừa rồi.
“Đợi lúc anh kết hôn mà xem!”
“Đương nhiên đợi.”
Lâm Tự Sâm tươi cười nói.
Chúng tôi ra khỏi khách sạn mới phát hiện bên ngoài tuyết đã rơi. Xe của Lâm Tự Sâm đỗ ở bãi đỗ xe đối diện. Anh khoác thêm áo khoác ngoài, “Em đứng đây đợi tôi, tôi ra lái xe lại.”
Tôi một mình đứng ở bậc thang, chờ anh ta lái xe tới. Bên ngoài nhiều ít có chút lạnh, tôi ôm cánh tay, nhìn những bông tuyết chậm rãi rơi, tâm tư dần dần thả nổi.
Tôi dường như loáng thoáng nghe ai gọi tên mình.
“Dưa Hấu?”
Ảo giác ư? Sao tôi lại nghe thấy giọng của lão đại?
Tôi xoay người, thấy được bóng dáng cao gầy quen thuộc đã lâu không gặp.
Từ tháng sáu tới tháng một, hóa ra đã nửa năm rồi…
Tôi vẫn cố gắng không nghĩ tới tới chuyện ngày mai, thế nhưng lại không ngờ giờ khắc này tới sớm như vậy.
Nhiếp Hi Quang, mày nhất định phải mạnh mẽ.
Tôi nhanh chóng thu lại ánh mắt đang dừng trên bóng dáng kia, chủ động đi tới chỗ bọn họ, tươi cười chào hỏi: “A, sao mọi người lại ở cả đây thế này?”
Tất cả đang đứng trước mặt tôi: lão đại, chồng lão đại, Tiểu Phượng, Tư Tịnh, Trác Huy, Dung Dung. Còn có, Trang Tự bên cạnh cô ấy.
Tôi trả lời từng câu từng câu.
“Mình ở Tô Châu.”
“Tháng bảy mình ở nước ngoài nên không nghe được điện thoại.”
“Không phải đi du học, sao các cậu đều nghĩ là mình đi du học thế? Nói là đi du