Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341415
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1415 lượt.
anh có nhà phải không?”
Lâm Tự Sâm nhìn cô ấy, chậm rãi đáp: “Nhà tôi rất gần khách sạn Hi Quang ở, sáng sớm tới đón cô ấy rất tiện.”
Tư Tịnh cười gượng: “Vậy à.”
Tôi không lên tiếng nữa. Tiệc cưới đang diễn ra vô cùng náo nhiệt, nhưng dường như chung quanh tôi lại vô cùng tĩnh lặng, rõ ràng mọi người đều đang nói chuyện, nhưng tôi lại cảm thấy xa xôi đến vậy, yên lặng tới mức tôi nghe thấy cả tiếng nhịp tim của mình.
Diệp Dung hỏi Trang Tự một cách vô cùng thân mật: “Sao cậu lại qua đây? Không cần phải đi theo vợ chồng lão đại tiếp rượu à?”
Trang Tự và mọi người không hẹn và cùng nhìn về phía Trang Tự, nhưng có vẻ như anh ấy không nghe thấy, chỉ lặng lẽ uống một ngụm rượu, không nói một lời.
Bàn tiệc yên tĩnh rất lâu, cuối cùng chính là Tư Tịnh lên tiếng: “Mình thấy người nhà hai vợ chồng lão đại uống rượu rất được, có lẽ không cần tới Trang Tự tiếp hộ đâu. À đúng rồi, Trang Tự, Trác Huy nói mấy hôm trước thấy cậu ở toà cao ốc Vinh Tư. Trác Huy lập tức nói: “Đúng thế, hôm qua quên hỏi cậu, tuần trước cậu có tới Vinh Tư đúng không? Mình qua đó bàn công việc, nhìn thấy một người rất giống cậu, định gọi thì nháy mắt đã không thấy cậu đâu. Phải cậu không? Cậu tới đó làm gì thế?”
Đối với các ngân hàng một trăm phần trăm vốn nước ngoài như ngân hàng A, nghiệp vụ được chia ra làm hai mảng chính là ngân hàng thương mại và ngân hàng đầu tư. Bên thương mại gồm các nghiệp vụ truyền thống là cho vay, gửi tiết kiệm, lần trước Trang Tự tới chỗ làm việc của tôi có lẽ anh vẫn còn làm ở bên ngân hàng thương mại. Ngân hàng đầu tư thì hoàn toàn khác, quản lý mảng IPO và sáp nhập, …
(*) IPO (Initial Public Offering): phát hàn cổ phiếu ra công chúng lần đầu.
Đối với một ngân hàng lớn như vậy, vào làm nghiệp vụ ngân hàng thương mại đã là khó rồi chứ đừng nói đến ngân hàng đầu tư. Nếu không phải nhân tài cực kỳ xuất sắc thì căn bản không có cửa, vậy mà Trang Tự mới vào làm được nửa năm đã được chuyển sang bộ phận đầu tư.
Có điều, nếu như làm công việc này, nhất định sẽ phải đi ra ngoài gặp gỡ xã giao rất nhiều, tính cách như Trang Tự liệu có hợp không?
Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu đã bị tôi hung hăng đè xuống. Chuyện này đâu có liên quan tới tôi chưa, suy nghĩ như vậy cũng thật là nực cười. Hơn nữa, Trang Tự kiêu ngạo thanh cao kia nhân duyên cũng rất tốt, trước kia còn đi học được thầy yêu bạn mến, ngay cả thằng em Khương Nhuệ của tôi cũng rất nể phục anh ấy. Trước mặt mọi người, anh không bao giờ tỏ ra nghiêm túc như với tôi.
Bao nhiêu cao ngạo và lạnh lùng, anh đều tặng tôi miễn phí hết rồi.
Trác Huy vẫn ngạc nhiên đến mức nói không rõ câu: “Mình biết cậu lợi hại lại rất nỗ lực, sớm muộn gì cũng sẽ đứng đầu, nhưng không ngờ tốc độc lại quá nhanh như thế. Vào phòng đầu tư, tiền lương ít nhất cũng phải tăng gấp bội? Nghe nói cuối năm tiền thưởng cũng lên tới sáu con số? Theo cái tốc độ này của cậu mà nói, vài năm tới có khi kiếm được hàng trăm vạn một năm cũng không có gì lạ.”
“Vậy thì cũng có gì đâu chứ.” Ngữ khí của Trang Tự dường như mang theo một chút châm chọc.
Tôi không kiềm chế được liếc mắt nhìn.
Vừa lúc, chạm phải ánh mắt của anh ấy.
Tôi sững sờ một chút. Bỗng nhiên, tôi lại nghĩ tới quãng thời gian trước khi tốt nghiệp. Lúc biết tôi tin anh ấy sẽ tới ngân hàng A, anh ấy cũng nhìn tôi…
Ánh mắt dường như muốn xem phản ứng của tôi thế nào.
Thế nhưng hôm nay, ánh mắt ấy lại càng thâm sâu hơn, tựa như bị ngăn cách bởi một tầng băng tuyết.
Cả bàn chỉ có mình Tiểu Phượng là không chú ý tới vấn đề này, cô ấy còn đang tra hỏi Lâm Tự Sâm về “chuyện tình” của tôi và Lâm Tự Sâm.
“Hóa ra anh và Dưa Hấu là chuyện tình văn phòng hả? Nếu như anh là cấp trên của Dưa Hấu, như vậy thì chắc chuyên ngành cũng không khác tụi em là mấy, anh có bằng MBA sao?”
(*) MBA: Thạc sĩ quản trị kinh doanh
“Không phải.” Lâm Tự Sâm chậm rãi đáp, giọng nói cũng trùng xuống, “Tôi học Y.”
“Gì cơ? Như vậy thì khác biệt rất lớn! Sao anh không làm bác sĩ?”
Sao mà cô ấy lại tò mò như vậy cơ chứ. Tôi vội vã quay sang cắt ngang lời cô ấy: “Cậu hỏi nhiều như thế làm gì?”
Tiểu Phượng “haizzz” một tiếng: “Hỏi có tý chút mà đã không được rồi, có cần phải chiếm giữ kinh khủng như vậy không cô nương? Dưa Hấu à, xưa nay không biết cậu lại ghen dữ như thế đấy! Mình chỉ thấy lạ sao học y mà lại không làm bác sĩ thôi mà.”
Vẫn còn nói nữa.
Tôi trừng mắt: “Có gì mà lạ đâu. Cậu chưa gặp ai tài năng toàn vẹn sao?”
Lâm Tự Sâm bật cười: “Là do cô ấy chưa thấy em tự tâng bốc mình như thế bao giờ.” Rồi anh ta như trấn an tôi, “Không sao đâu.”
Không sao cái gì mà không sao. Lâm Tự Sâm là một người lúc nào cũng ung dung bình tĩnh, nhưng vừa rồi rõ ràng trong giọng nói của anh ta có phần mất mát, tôi có thể cảm nhận được.
Tôi đổi sang chuyện khác: “Canh cá rất ngon, anh uống chưa?”
Anh ta nhìn tôi, khóe miệng khẽ cười: “Chưa.”
Thấy anh ta dường như không có ý định động tay, tôi liền xoay bàn, lấy một bát ca