
Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1062 lượt.
ngủ dậy.
Nguyên nhân khiến tôi mất ngủ là vì lo lắng tới việc chuyển toàn bộ đồ đạc của tôi từ phòng quản lý tới phòng tài vụ trước khi Lâm Tự Sâm đi làm. Bảy giờ sáng tôi gọi điện cho Ân Khiết, lôi cô ấy tới phòng làm việc giúp tôi thu dọn đồ đạc.
Ân Khiết ngái ngủ nói thì thào: “Cậu đúng là đồ không có não! Sắp đến tết rồi mà lại chuyển bộ phận.”
Tôi thở dài: “Nội tâm phức tạp của mình cậu không hiểu nổi đâu.”
“Mình chỉ cần biết – tiền thưởng của cậu sẽ giảm đi rất nhiều thôi!”
Rồi sẽ được bồi thưởng lại thôi, yên tâm! = =
Bỗng nhiên Ân Khiết sáng rực hai mắt: “Cậu đổi di động lúc nào thế?”
Tôi khựng lại một chút, mãi mới đáp: “À… mấy hôm trước.”
“Sao lại đổi? Cái cũ hỏng à?”
“Ừ, rơi.”
Ân Khiết bất mãn nhìn tôi: “Thế sao cậu vẫn còn số của mình?”
“…”
Phòng tài vụ bắt đầu có người tới, tôi cũng không muốn dây dưa vấn đề này với Ân Khiết nữa: “Được rồi được rồi, về phòng làm việc của cậu đi. trưa nay mình mời cơm.”
“Tiệc lớn nhé!”
“Căng-tin!”
Tôi chuyển về phòng tài vụ quá đột ngột, đồng nghiệp vừa thấy tôi liền giật mình, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ. Tôi nghĩ, có lẽ họ cũng như Ân Khiết, muốn được chuyển sang phòng quản lý.
Quả nhiên, lúc vào phòng trà lấy nước, Kỳ Kỳ liền an ủi tôi: “Cậu về cũng tốt, bọn mình làm ở đây vốn dĩ đã quen rồi, an phận làm việc cũng tốt.”
Tôi mỉm cười gật đầu với cô ấy.
Đi ra khỏi phòng trà, tôi nhắn tin cho Lâm Tự Sâm: “Phó giám đốc anh nên chú ý hình tượng, mọi người ai cũng nghĩ em né tránh móng vuốt của anh nên mới đổi bộ phận.”
Sau đó tôi đảo qua tình hình công việc hôm qua, yên tâm làm việc tiếp.
Một ngày bận rộn nhanh chóng trôi qua. chuông báo tan ca vang lên, tôi đột nhiên ý thức được Lâm Tự Sâm chưa trả lời tin nhắn của mình.
Tôi cúi đầu tìm di động trong túi xách. Đồng nghiệp đều đã thu dọn xong xuôi chuẩn bị ra về. Tôi ngồi lại một mình, cố gắng tỏ ra đang chăm chú làm việc.
Rốt cuộc là có chuyện gì?
Tôi cầm di động, ngẩng đầu lơ đễnh nhìn ra cửa, Lâm Tự Sâm đang bước tới phòng làm việc của tôi.
Anh hoàn toàn không để ý tới bầu không khí quỷ dị trong này, vô cùng tự nhiên đi tới bên cạnh tôi: “Tan ca rồi, hôm nay chúng ta đi ăn với anh Phương.”
Mười phút sau, tôi ngồi trên xe Lâm Tự Sâm, bắt đầu nghiêm khắc phê bình: “Sao anh lại chạy tới phòng làm việc của em?”
“Vừa nãy anh gặp Tiểu Trương của bên nhà máy, anh ta không ở cương vị của mình làm việc, tụi em còn ở phòng làm việc làm gì nữa?”
Anh cao giọng hỏi, tôi lập tức lên tiếng giải thích thay đồng nghiệp: “Anh ta đi đón Kỳ Kỳ tan ca mà, với cả cũng đã hết giờ làm rồi, đâu có vấn đề gì.”
“Đương nhiên”, Lâm Tự Sâm đắc ý, “Vậy vì sao anh không thể đón em tan ca?”
(ẹc. Anh Lâm giỏi gài bẫy >_<)
Sau đó, Lâm Tự Sâm trầm ngâm: “Bây giờ bọn họ hẳn là sẽ không cho rằng em trốn tránh anh vì bị anh quấy rầy nữa đâu nhỉ?”
…
Đúng quá đi chứ! >_<
Bây giờ anh là đang danh chính ngôn thuận!!! = =
Haizz…. Bạn trai, đều khó chiều vậy sao? Hay đây chỉ là cảm giác của riêng tôi?
Cứ như vậy…
Ngày đầu tiên làm việc ở phòng tài vụ của tôi trôi qua trong yên bình, xuôi chèo mát mái.
Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện, dù đổi nơi làm việc nhưng mà hiệu suất làm việc hình như cũng… không cao lên chút nào! Hòm thư công sở có thể làm chứng!
Về vấn đề này thì phó giám đốc Lâm là một tấm gương xấu!
Một ngày nọ tôi tới phòng tài vụ, hòm thư cá nhân của tôi bị anh nhét đầy chặt mấy thứ linh tinh.
Đó là toàn bộ sơ yếu lí lịch của anh, à không, là tự truyện của anh thì đúng hơn! = = Nào là sinh nhật, nào là quê quán gốc gác, nào là trường học nơi làm việc, lại còn có cả ảnh chụp các giai đoạn nữa chứ. >_<
Tôi háo hức xem hết số “tự truyện” ấy sau đó gọi điện tới phòng làm việc của anh, nhỏ giọng nói: “Anh gửi em cái gì thế hả? Em lấy mấy thứ này làm gì?”
“À, em nói bản “hướng dẫn sử dụng” ấy hả? Gửi cho em để giúp em hiểu rõ công dụng chức năng của bạn trai em một chút.”
“… Nhưng mà anh cần gì phải khoe cả việc anh biết sửa bóng đèn ra như thế?”
“À, thì đó là một ví dụ cụ thể chứng minh tính năng biết sửa chữa đồ dùng gia đình mà! Đúng rồi, anh khâu vá cũng không tệ lắm đâu.”
“… Vậy anh viết cả kinh nghiệm tình trường là để nói cho em biết anh là hàng bị trả lại à?”
“Cô Nhiếp à, năng lực hiểu tiếng Trung của cô có phải là có vấn đề rồi không? Đó mà là kinh nghiệm tình trường à?”
Ai bảo anh còn viết cả chuyện bị thầy giáo gọi đi xem mắt vào chứ?! >_<
Tôi nhịn cười, cố gắng nghiêm túc nói: “Đương nhiên có thể xem là như thế.”
“Đó không phải là khách hàng mục tiêu, nên bản sản phẩm đây phải chủ động rút lui khỏi thị trường. Với cả, xin được nhắc nhở tới quý khách hàng, trước đây toàn bộ chức năng của sản phẩm chưa được khám phá hết, đề nghị cô Nhiếp từ từ khai phá và sử dụng triệt để.”
Ảo giác ư? Sao tôi lại cảm thấy mấy chữ “sử dụng triệt để” anh nói ra lại sực mùi… đùa giỡn nưh thế? Tôi chẳng buồn đánh trống lảng, vờ nghiêm túc hỏi anh: “Anh đừng có mà lừa bịp em, mau khai hết đoạn quá khứ đen tối của anh