Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

phải là tên nhóc nhà họ Vệ chứ?”
Lưu Mỹ Lệ bị giấu diếm nhiều năm như vậy, thoáng cái liền bị phát hiện, dường như chuyện gì cũng đã sáng tỏ.
Nếu thật là thằng nhóc Vệ Bắc kia, Diệp Sơ, con nhất định sẽ chết với mẹ!
Trong mắt Lưu Mỹ Lệ phừng phừng lửa giận.
Thấy không ngăn được bà xã, Diệp Kiến Quốc “trong cái khó ló cái khôn” nói: “Cho dù bà muốn đi thật, thì cũng phải nghĩ kĩ xem sẽ nói gì với con gái chứ?”
Lời này là hỏi khó Lưu Mỹ Lệ rồi, chuyện phát sinh quá đột ngột, bà lại đang nóng giận, quả thật chưa nghĩ ra làm thế nào với con gái.
Thấy bà xã yên lặng, Diệp Kiến Quốc bắt đầu lấn tới: “Bà nghĩ xem, chúng ta cũng yêu nhau từ hồi mười mấy hai mươi tuổi, năm đó tôi là người yêu của bà, nếu mẹ bà phản đối, bà sẽ có phản ứng như thế nào?”
“Còn có thể phản ứng gì? Dựa vào tính tình của ông, nếu mẹ tôi không đồng ý, tôi cũng chẳng gả cho ông đâu!”
“Bà chắc chứ?” Diệp Kiến Quốc cười cười, cặp lông mày mơ hồ làm lộ ra phong độ hơn mấy phần năm đó.
“Đương nhiên…” Miệng bà tuy nói vậy nhưng trong lòng cũng có chút dao động.
Khi đó bọn họ còn trẻ, cái lão già nát rượu bụng bia trước mắt này còn là một cậu thanh niên ưu tú, có học thức, mặc kiểu áo khoác Tôn Trung Sơn là lượt đứng dưới tán cây mỉm cười nhìn bà, hình ảnh nụ cười trong ánh mặt trời toát lên sự rung động, làm lòng người nhìn thấy cũng rung động theo.
Bà đưa mắt nhìn lão tử đang cười cười, trong lòng có chút ấm áp nói: “Quên đi….”
Diệp Kiến Quốc vui mừng vạn phần: “Quên thật chứ?”
“Tưởng ngon lắm đấy!” Lưu Mỹ Lệ trừng mắt với ông: “Hôm nay coi như xong, dù gì thì cả đời nó cũng không trốn mãi ở trường học được? Chờ nó về, tôi sẽ tính sổ!”
Diệp Kiến Quốc khẽ thở dài trong lòng: Ai, làm cha không hề dễ dàng a!
Hiển nhiên Lưu Mỹ Lệ đã đánh giá thấp năng lực trốn tránh của Diệp sơ, và kĩ thuật mật báo của ông xã.
Vốn là Diệp Sơ giả vờ về trường để trốn, dĩ nhiên lần này ở trong trường một mình cho đến khi khai giản. Cái này còn chưa tính, đến sau khi khai giảng, Diệp Sơ lại lấy lý do sinh hoạt chi đoàn vào cuối tuần, nên mấy tuần liên tiếp cô đều ở trường mà không về nhà.
Kể từ đó, đừng nói là mấy bạn cùng phòng với Diệp Sơ, mà ngay cả Vệ Bắc ở thành phố C xa xôi cũng cảm thấy có gì đó không đúng, mấy lần ở trong điện thoại đều hỏi cô lí do đều bị cô làm cho ngớ ngẩn.
Cuối tuần này, Diệp Sơ lại không về nhà, một mình trốn trong phòng lên mạng.
Bỗng nhiên máy tính nhảy ra một khung chat QQ
Bạn tốt “Cực Bắc” vừa gửi cho bạn một cửa sổ rung*
[Mẹ A Bảo'>: ?
[Cực Bắc'>: Ở nhà?
[Mẹ A Bảo'>: Trường học.
[Cực Bắc'>: … Em lại không về nhà sao?
[Mẹ A Bảo'>: Vâng.
[Cực Bắc'>: Ở trường có hoạt động gì sao?
[Mẹ A Bảo'>: Không có.
[Cực Bắc'>: Không có chuyện gì sao em lại không về nhà?
[Mẹ A Bảo'>: Trong trường có hoạt động.
[Cực Bắc'>: …
Vệ Bắc bị chọc tức, rõ ràng cô nhóc này có việc giấu mình.
[Cực Bắc'>: Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Có phải em cãi nhau với cha mẹ không?
[Mẹ A Bảo'>: Không có.
[Cực Bắc'>: Không cãi nhau sao em lại không về nhà?
[Mẹ A Bảo'>: Vâng.
[Cực Bắc'>: Vâng cái gì mà vâng! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả?
[Mẹ A Bảo'>: Không có chuyện gì cả.
[Cực Bắc'>: ……
[Cực Bắc'>: Diệp Siêu Nặng, anh cảnh cáo em, đừng nghĩ em lừa được anh!
[Cực Bắc'>: Diệp Siêu Năng, em nói mau!
[Cực Bắc'>: Diệp Siêu Nặng, em chết với anh!
Bạn tốt “Cực Bắc” gửi cho bạn một cửa sổ rung.
Bạn tốt “Cực Bắc” gửi cho bạn một cửa sổ rung.
[Cực Bắc'>: ….
Nhìn hệ thống nhắc nhở trên màn hình có quá nhiều cửa sổ rung, Vệ Bắc đang tức giận, cuối cùng cũng cảm thấy bất đắc dĩ, rốt cục cũng không nói được câu gì…
[Cực Bắc'>: Diệp Sơ, ngay cả anh em cũng không muốn nói thật sao?
Một lúc sau, trên khung chat rốt cuộc cũng hiện lên câu trả lời của Diệp Sơ.
[Mẹ A Bảo'>: Hình như mẹ em biết chuyện của chúng ta rồi…






Vệ Bắc cảm thấy mình sắp bị Diệp Sơ làm cho tức chết rồi, xảy ra chuyện như vậy mà cô nhóc kia lại có thể giấu diếm anh đến tận bây giờ. Nhưng đồng thời, trong lòng anh lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu hai người muốn đến với nhau thì đây là việc tất yếu phải xảy ra, dù sao cũng không thể cả đời lén lén lút lút giống như tên trộm được.
Nhưng nhìn tình huống trước mắt, thực sự không được lạc quan cho lắm.
Vệ Bắc thuận tay lấy cái gương ở trên giường của Nhị Soái soi soi. Thấy người trong gương này có mũi, có mắt, dáng dấp cũng đẹp, là bộ mặt trụ cột tương lai của Tổ Quốc, sao lại không thể làm cho cha mẹ vợ tương lai duyệt được chứ?
"Anh Bắc, đừng soi gương nữa, đủ đẹp trai rồi!" Nhị Soái bên cạnh trêu chọc nói.
Vệ Bắc ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi: "Chú có thấy anh đáng ghét không?"
Trước tháng tư, rốt cuộc Diệp Sơ cũng về nhà hai lần, lần đầu khi về nhà đúng lúc gặp chồng của cô Diệp Sơ đến nhà bọn họ chơi, ngại có khách trong nhà nên Lưu Mỹ Lệ không làm khó con gái. Lần thứ hai lại càng đúng dịp hơn, đúng lúc đó Lưu Mỹ Lệ về thăm nhà ngoại, lúc về thì con gái đã lên trườn


Teya Salat