Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.
Trương Tiểu Giai rốt cục cũng dừng chân lại, Diệp Sơ gần như đứt hơi.
"Có ai đã từng nói cho cậu, cậu rất thích xen vào chuyện của người khác chưa?" Trương Tiểu Giai quay người, bực bội nhìn cô.
Có chưa? Diệp Sơ suy nghĩ một lát, thật ra thì từ nhỏ đến lớn cô không thích xen vào chuyện của người khác, duy chỉ có lần này là ngoại lệ. Có lẽ là cảm thấy tính cách của Trương Tiểu Giai và người kia rất giống, bất tri bất giác quan tâm thôi.
Thấy Diệp Sơ không nói lời nào đứng sững ở đó, cuối cùng Trương Tiểu Giai đành phải thỏa hiệp, đi đến nói: "Đi thôi."
Diệp Sơ còn chưa kịp thông, hỏi: "Đi đến chỗ nào?"
"Không phải cậu muốn theo tớ à? Cho cậu đi theo cho đỡ buồn!" Cô nói xong, không nói gì thêm nữa rồi kéo cô cùng đi.
Diệp Sơ hối hận.
Lúc ấy cô chạy theo Trương Tiểu Giai chủ yếu là sợ cô cãi nhau với giáo viên hướng dẫn, nghĩ quẩn trong lòng mà làm chuyện điên rồ, nào biết được cô gái này không những không bị ảnh hưởng, ngược lại tinh thần lại càng tràn đầy, vậy mà lôi kéo Diệp Sơ đi dạo phố! Không, không thể dùng từ dạo phố để hình dung được, phải là cuồng shopping mới đúng.
Diệp Sơ bị cô lôi đi, từ các hàng bán rong ngoài cổng trường rồi lang thang đến các cửa hàng cạnh trường đại học trong trung tâm thành phố, mua một đống đồ lớn, quần áo, giày cũng nhiều, khoa trương nhất là thiếu chút nữa cô đã mua hết cả tủ trang sức trong tiệm người ta.
Nhìn một đống đồ lớn, Diệp Sơ khóc không ra nước mắt, cô nghi ngờ mình bị hoa mắt mới thấy Vệ Bắc và Trương Tiểu Giai giống nhau, bây giờ nhìn lại hai người thật đúng là khác nhau hoàn toàn, ít nhất khi cô và Vệ Bắc ra ngoài cũng chưa hề lo là anh sẽ đem cả một tủ trang sức của người ta về nhà.
Cứ bị lôi đi lôi lại như vậy đến buổi tối, cuối cùng Trương Tiểu Giai cũng không đi nữa, gọi điện thoại cho Trác Húc, trong chốc lát Trác Húc đã lái xe tới ngay.
Trương Tiểu Giai cũng không chào anh một tiếng, bỏ đồ đạc vào chỗ ngồi phía sau xe, sau đó cả người cũng chui vào trong, cô mặc một chiếc váy ngắn, không hề giữ ý mà nằm úp sấp ra ghế sau ngủ thiếp đi. Bởi vì tư thế này quả thật là không được lịch sự cho lắm nên Diệp Sơ vô tình nhìn thấy một thứ không nên nhìn, trên quần lót của mỹ nhân lạnh lùng này lại in một cái hình hello kitty màu hồng.
Diệp Sơ còn chưa kịp xấu hổ chợt nghe thấy Trác Húc giải thích: "Em đừng để ý, cô ấy từ nhỏ đã như vậy rồi."
"Từ nhỏ đã thích ngủ trên xe?" Diệp Sơ hỏi.
Trác Húc bình tĩnh nói: "Không phải, cô ấy từ nhỏ đã thích hello kitty."
Diệp Sơ: "..."
Thấy ghế sau xe chất đầy đồ cô cùng với Trương Tiểu Giai mua, Diệp Sơ đành phải ngồi ghế bên cạnh ghế lái xe. Dọc đường đi Trác Húc vẫn rất hòa nhã, vừa lái xe vừa cùng cô tán gẫu về chút chuyện nhà.
Lúc lái xe đến ngã tư đúng lúc gặp đèn đỏ, Trác Húc dừng xe lại, đột nhiên nói ra một câu: "Cám ơn em nhé."
"Hả?" Diệp Sơ không hiểu nên nhìn anh.
"Tiểu Giai cô ấy không có bạn bè gì cả." Trác Húc giải thích, "Em là nữ sinh đầu tiên có thể thân thiết với cô ấy như vậy."
Diệp Sơ đã hiểu, im lặng một lúc rồi nói: "Thật ra cậu ấy là một cô gái rất tốt."
"Cô ấy á?" Trác Húc nói, dường như là theo thói quen lui về phía sau nhìn nhìn, ánh mắt lập tức dịu dàng, "Người này miệng lưỡi sắc bén, ngoại trừ tính tình cáu kỉnh khó chịu, thích phô trương thanh thế, đối với người khác lạnh nhạt, bề ngoài tỏ ra quật cường thì thực ra cũng không có khuyết điểm gì."
Diệp Sơ nghĩ, khuyết điểm này lại có nét giống như Vệ Bắc.
"Cái bài đăng kia..." Diệp Sơ suy nghĩ một lát cảm thấy vẫn cần phải đem chuyện này ra nói với Trác Húc một chút.
Chưa nghĩ đến truyện mở lời trước, Trác Húc liền gật đầu một cái: "Anh biết rồi."
"Anh biết rồi?" Diệp Sơ hơi ngạc nhiên.
"Chỉ là trò đùa tiểu nhân mà thôi, anh sẽ giải quyết." Anh quay đầu lại. Tầm mắt nhìn thẳng ra ngoài của xe, ánh mắt kia phảng phất mang theo cảm giác lạnh lẽo.
Không hiểu sao, Diệp Sơ chợt nhớ tới Trương Tiểu Giai hình dung Trác Húc một câu: "Anh ta tốt cái rắm ấy? Anh ta chính là sói đội lốt cừu!"
Không phải là thật chứ? Diệp Sơ hơi xấu hổ, vội vàng chuyển chủ đề câu chuyện: "Anh và Tiểu Giai quen nhau đã lâu chưa?"
Nói đến Trương Tiểu Giai, ánh mắt của Trác Húc lại bắt đầu dịu dàng: "Cũng gần mười năm rồi, khi đó anh theo mẹ anh đến nhà cô ấy, cô ấy mới học lớp năm, vừa gầy vừa nhỏ, đã nhiều năm như vậy, ngoại trừ cái ánh mắt khi xưa, hình như mọi thứ cũng đều thay đổi."
Những lời này lại làm cho Diệp Sơ có chút cảm động lây, đã nhiều năm như vậy đến bây giờ cô vẫn còn có thể nhớ lần đầu tiên gặp Vệ Bắc, khi đó ánh mắt của tên nhóc kia còn rất kiêu căng.
Cho dù nhiều năm có qua đi, cảnh xuân tươi đẹp có dễ dàng đổi thay, thế nhưng rất nhiều người, nhờ vào ánh mắt đầu tiên khi gặp nhau liền quyết định phải gắn lấy nhau trọn đời.
"Vì sao anh thích cậu ấy?" Khi Diệp Sơ đột nhiên hỏi vấn đề này, đèn xanh ở ngã tư vừa lúc sáng lên, xe khởi động rồi lại bất thình lình dừng lại.
Trác Húc quay đầu chậm rãi nói với cô: "Thực ra cũng không có gì, anh chỉ là nhìn cô ấy lớn lên,