Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

uân sự”
Bên kia im lặng một lúc, rồi lát sau Diệp Sơ mới nhắn lại ba chữ: “Vậy cũng được”
Vệ Bắc nóng nảy, con mẹ nó cái “án binh bất động”, đều vứt đi hết, chủ động tấn công mới tốt! Vì vậy anh nhanh chóng sửa lời nói: “Nếu có chuyện quan trọng, anh sẽ xin sĩ quan huấn luyện cho nghỉ, không sao cả”
Bên kia rất nhanh trả lời: “Vâng, ngày mồng sáu tháng bảy anh họ kết hôn, mẹ muốn chúng ta cùng đi”
Được sao? Vệ Bắc lớn như vậy, lần đầu tiên thấy mẹ mình đúng là một phụ nữ hết sức tuyệt đỉnh, có thể làm cho Hoàng Thái Hậu mở lời, thật quá thần kì.
“Được, đến lúc đó anh nhất định sẽ về!”
Nhận được tin nhắn vủa Vệ Bắc, Diệp Sơ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm
Mấy ngày nay, cô đã suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy chuyện lúc trước mình cũng đã có phần không đúng.
Vệ Bắc có thể vì một câu nói của cô mà từ phía Bắc chạy về phía Nam, đã là một chuyện không hề dễ dàng rồi. Mà cô lại vì mâu thuẫn với mẹ mà giận lây sang Vệ Bắc, còn cãi nhau với anh.
Thật sự Vệ Bắc nói không sai, tính cách của cô việc gì cũng giữ trong lòng, có đôi khi trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng thì lại không tỏ ra như thế, có đôi khi biết rõ mình sai rồi, nhưng không muốn mất mặt nên không chịu thừa nhận.
Cô kì thực đã sớm biết đó là tính cách không tốt, nhưng giang sơn dễ đổi, tính cách của một người sao có thể thay đổi trong một sớm một chiều chứ? Một tháng qua cô đã nhấc điện thoại lên mấy lần, khi nghe thấy tiếng reo liền dập máy, sợ Vệ Bắc còn giận cô.
Cũng may có chuyện này,mẹ cô nói cô bảo Vệ Bắc về.
Nói đến chuyện này cũng thấy kì lạ, từ ngày Vệ Bắc gặp gỡ nhà bọn họ, không biết là có hàng xóm nào nhìn thấy, một truyền mười, mười truyền một trăm , hàng xóm người thân đều biết con gái bà đang yêu con trai nhà Vệ phó, hơn nữa hai gia đình đều đã gặp mặt, còn nói đến chuyện cưới xin.
Xunh quanh đây đều là hàng xóm đã lâu năm,”thất đại cô bát đại di” chỗ nào cũng có, vừa nghe nói bọn trẻ yêu nhau, cũng vô cùng kích động, thật giống như phát hiện ra
Cái gì gọi là ba người thành hổ?
Lưu Mỹ Lệ vốn định vứt bỏ cậu con rể này, nào biết hàng xóm láng giềng lại biết hết cả, suốt ngày có người hỏi đông hỏi tây, thâm chí còn có người hỏi có phải bà định đợi hai đứa nhỏ đi làm rồi mới kết hôn không.
Này thế này là sao! Danh tiếng con gái Diệp Sơ của bà cứ thế đi xuống, lời nói sai lại bị truyền đi thành sự thật rồi, không nói đến chuyện đó có thật hay không, lúc này sợ là phải thật.
Chuyện Lưu Mỹ Lệ lo lắng cũng rất nhanh xảy ra
Vì hàng xóm xung quanh đều bàn tán chuyện tình cảm của Diệp Sơ và Vệ Bắc, khiến cô Hai nhà bà cũng tưởng thật, đến lúc con lớn kết hôn, đưa thiếp mời đến Diệp gia, bên cạnh tên Diệp Sơ còn có tên Vệ Bắc.
Lưu Mỹ Lệ muốn giải thích, nhưng càng tô càng đen, ngược lại còn có người ở sau lưng bà nói xấu, rõ ràng là con gái bà trèo được cành cao mà còn ra vẻ không chịu thừa nhận….v..v…
Ở nơi miệng lưỡi thiên hạ giăng giăng, Lưu Mỹ Lệ đầu hàng để cho Diệp Sơ gọi Vệ Bắc về.
Nhưng bà nào biết, cô hai Diệp sơ còn có một cậu con trai đang học cấp ba tại trường A , giáo viên dạy môn Văn lại đúng là Tần Dao.
Trong trận chiến âm thầm giữa mẹ vợ và bà nội, Tần Dao hiển nhiên đã giành ưu thế.






Bởi vì đã có lần đầu tiên làm bài học, lần thứ hai này Vệ Bắc trở về rất thuận lợi.
Về đến nhà, Tần Dao đã sớm chuẩn bị lễ phục mặc trong đám cưới, là một chiếc áo sơ mi trắng, kết hợp với cà-vạt đen, và quần đen.Toàn thân đẹp trai ngời ngời mà không mất đi sự trang trọng, so với lần đầu tiên đến Diệp gia thật giống như hai người khác nhau
Có thể thật sự là duyên phận đi, hôm đó tham gia hôn lễ, Diệp Sơ cũng mặc một chiếc sườn xám màu đen trắng, cổ đeo một sợi dây chuyền hình bông hoa, hai người đứng chung một chỗ, một đen một trắng vô cùng xứng đôi.
Lưu Mỹ Lệ tức muốn chết, sớm biết như này sẽ không để con gái mặc như thế, nhưng lại không nhịn được nghĩ thầm, quên luôn tên nhóc này trước đây tính tình xấu xa, cứ nhìn như vậy, thật đúng là cảnh đẹp ý vui.
Tuy có nói đừng trông mặt mà bắt hình dong, nhưng từ cổ chí kim, những người có khuôn mặt đẹp luôn được yêu thích.
Nghe những lời khen này, trong lòng Lưu Mỹ Lệ bắt đầu mâu thuần, vừa thầm cãi lại: “Chẳng qua chỉ là bạn trai thôi, con gái tôi nhất định không gả cho nhà họ” nhưng lại không nhịn được mà nghĩ, thật ra so về mọi mặt thì thằng nhóc này cũng có thể so được với mẫu con rể lí tưởng của bà, chẳng qua là không hiểu chuyện một chút, có lẽ có thể từ từ thay đổi nhỉ?
Một khi ý nghĩ đã bị có lỗ hổng, cũng rất dễ dàng dao động
Lưu Mỹ Lệ càng nghĩ càng rối rắm, cuối cùng cũng dứt khoát mặc kệ, dù sao con gái cũng chưa học xong, cuộc sống về sau còn dài, kết cục ra sao, ai đảm bảo được.
Thôi thì, mắt nhắm mắt mở, thuận theo tự nhiên vậy.
Bà nghĩ như thế, cuối cùng cũng dời sự chú ý khỏi hai người, chuyên tâm mời rượu bạn bè.
“Mẹ em hôm nay có vẻ rất vui” thừa dịp Lưu Mỹ Lệ sang bàn bên cạnh mời rượu, Vệ Bắc ghét vào bên tai Diệp Sơ nó