Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.
có lẽ đã chấm hết như vậy.
Tuy rằng ăn bữa cơm trong cảnh mất tự nhiên nhưng may là Lưu Mỹ Lệ mặc dù không hài lòng về Diệp Sơ ít ra hành động cũng ra tư cách của bề trên, bà cũng không có biểu hiện gì nổi bật cả, thỉnh thoảng còn hỏi mấy câu về tình hình gia đình anh, bầu không khí còn chưa đến nỗi quá cứng nhắc.
Ngược lại giữa Vệ Bắc và Diệp Sơ, căn bản là không có thay đổi gì cả, vừa nhìn cũng biết là cô dâu mới đáp lại một cách chán ghét, đoán chừng chờ đến lát nữa còn phải cãi nhau một trận.
Quả nhiên cơm nước xong, Diệp Sơ tiễn Vệ Bắc xuống dưới nhà, hai người bắt đầu cãi nhau rồi.
Đầu tiên là Vệ Bắc kéo Diệp Sơ ra phía trước hỏi: “Mẹ nó chứ, rốt cuộc là em xảy ra chuyện gì hả? Anh đâu có chọc em, đúng không?”
Đây không phải nói thừa à? Diệp Sơ nhìn anh một cái, khẽ cắn môi: “Không.”
Không mới lạ! Vệ Bắc thiếu chút nữa quát lên: “Em biết không, anh ghét nhất cái loại tính cách này đấy, có chuyện gì thì em cứ nói thẳng, đừng giống như mấy đứa con gái nhăn nhăn nhó nhó thế.”
“Em vốn là con gái, cứ đáng ghét như thế đấy, anh đi tìm đàn ông đi nhé!”
Vệ Bắc biết mình bị kích động mà nói sai, nhưng mà cô nhóc này nói cũng hơi quá đáng thật, vì vậy anh vừa tức giận vừa kích động, một lần kích động lại nói sai, anh nói: “Em như vậy, mẹ nó, không bằng anh đi tìm đàn ông cho xong !”
Do lần này quá kích động khiến cho bảo vệ khu chung cư nghe thấy, khiếp sợ nhìn hai người.
Cãi nhau bị người ta trông thấy quả thực là rất xấu hổ, Diệp Sơ đỏ mặt lên, trừng mắt nhìn Vệ Bắc: “Thích thì anh cứ đi tìm, em về.” Nói xong, cô đi bịch bịch lên nhà.
Để lại Vệ Bắc một mình dưới nhà, cãi nhau với cô xong một cục tức nổi lên trong lòng, sững sờ miễn cưỡng nuốt xuống.
Mẹ nó chứ, cãi nhau với anh một lát sẽ chết à!
Anh buồn bực hung hăng đá một phát vào hòn đá ở dưới chân.
Tần Dao biết chuyện con trai và Diệp Sơ cãi nhau tối hôm đó.
Nhưng lại không hề hay biết chuyến này Vệ Bắc trở về là để ra mặt gia đình Diệp Sơ, bà chỉ biết con trai nói mùng một tháng năm phải về nhà, trong lòng cũng thấy kì lạ, cậu con trai không biết nghe lời kia bỗng nhiên biết nhớ nhà từ khi nào vậy, nghỉ có ba ngày cũng đòi về nhà.
Nhưng mà bà lại nghĩ, tâm tình của cậu con trai, vượt ngàn dặm xa xôi cũng không phải là để gặp mẹ, cũng không chỉ để nhìn cha, mà là để gặp bạn gái của nó.
Vừa nghĩ như tế, Tần Dao cũng hiểu, không hỏi thêm nhiều, nào biết vừa về nhà , con trai đã vác bản mặt thối, không nói tiếng nào nhốt mình trong phòng, giống như ai thiếu nợ nó một trăm vạn không bằng.
Hay là lại cãi nhau sao?
“Khác nhau lớn lắm! Bạn trai là để yêu đương, đối tượng kết hôn mới là người kết hôn trong tương lai, con đi gặp gia đình bọn họ, nghĩa là để mẹ mẹ của con bé có đồng ý để con là con rể của bà ấy không, con làm con rể nhà bọn họ, Diệp Tử chính là con dâu của ta, con nói xem, điều này có quan hệ đến ta không?”
Câu này là hỏi khó Vệ Bắc rồi.
Anh thật sự không nghĩ nhiều như thế, chỉ một lòng muốn mẹ Diệp Sơ chấp nhận quan hệ của anh và Diệp Sơ, hoàn toàn không ý thức được lần gặp mặt này là bọn họ muốn nói đến vấn đề cưới gả sau này.
Mao chủ tịch đã nói, không lấy kết hôn làm nền tảng, thì yêu đương cũng chỉ là đùa giỡn lưu manh
Vệ Bắc thừa nhận mặc dù thỉnh thoảng anh cũng đùa giỡn lưu manh trên người Diệp Sơ, nhưng không phải là để vui đùa, anh có thể kiên trì trông chừng cô nhiều năm như vậy, rõ ràng từ lâu anh đã chuẩn bị cả đời này ở bên cô.
Mà cô, chắc chắn cũng nghĩ như vậy
Suy nghĩ như thế, anh mới ý thức được suy nghĩ của mình đối với chuyện này thật đúng là coi như trò đùa rồi
Nhưng là, chuyện cũng đã xảy ra rồi, giải quyết như thế nào đây? “Chẳng mẹ muốn con sang đó lần nữa?” Vệ Bắc hỏi
“Đi cái gì? Mặc dù ta rất thích Diệp Tử làm con dâu, nhưng chúng ta cũng đâu có kém cỏi, nếu con mặt dày đi sang đó lần nữa, đến khi kết hôn, sẽ không có địa vị.”
Vệ Bắc càng không hiểu nổi: “Vậy làm sao bây giờ?”
“Dĩ nhiên việc làm vẫn phải làm! Nhưng không phải con làm, ngày mai con cứ quay về trường học,”án binh bất động” là được, trách nhiệm mẹ của con…” Tần Dao cười ý vị: “Ta sẽ đối phó với Hoàng Thái Hậu”
Ôm một bụng nửa tin nửa ngờ, ngày hôm sau Vệ Bắc quay về thành phố C
Thật ra sau khi quay về, anh đã muốn làm hoà với Diệp Sơ, nhưng xét thấy lời cảnh cáo của mẹ, anh nhịn lại, sau khi trở về trường học vẫn “án binh bất động:, cố chịu đựng không liên lạc với Diệp Sơ.
Cứ chịu đựng như thế, đảo mắt đã đến tháng Sáu
Trung tuần tháng sáu, đến lúc Vệ Bắc không thể chịu nổi nữa, thì bỗng nhiên nhận được tin nhắn của Diệp Sơ: “Khi nào anh về?”
Đây là lần đầu tiên họ liên lạc sau lần cãi nhau hơn một tháng trước, cố kiềm chế sự vui sướng trong lòng, Vệ Bắc nhắn lại: “Khoảng đầu tháng bảy”
“Đến lúc đó có thể về sớm không?” Diệp Sơ lại hỏi
Lời này trong mắt anh, đừng nói là có thể, dù có bay cũng sẽ trở về ngay, nhưng Vệ Bắc lại cố ý: “Còn tuỳ, cũng có thể trong trường học có hoạt động q