Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nét Cười Nơi Ấy

Nét Cười Nơi Ấy

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1192 lượt.

g bạc.
“Đẹp quá!” Hứa Man Lâm thốt lên khe khẽ, lay nhẹ cánh tay Khuynh Quyết.
Quay đầu lại theo trực giác, nhưng chỉ một giây sau, Hứa Khuynh Quyết lại quay mình dựa vào ghế sô pha. Trong lòng buồn bã, giá mà anh có thể nhìn thấy!
Anh nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần rồi dừng lại trước mặt mình.
“Có vừa không?” Anh nghiêng mặt, hỏi.
“… Rất vừa.” Cúi xuống nhìn lại mình một lần nữa, Thẩm Thanh cười nói, “Hứa tiểu thư có con mắt thật tinh tường”.
“Chị quá khen.” Hứa Man Lâm mỉm cười khiêm tốn. Cô chạy đến giúp Thẩm Thanh chỉnh đốn lại trang phục.
“Màu gì vậy?” Hứa Khuynh Quyết bỗng hỏi.
Thẩm Thanh nhìn vào tròng mắt hoang mang, trống rỗng của Khuynh Quyết, tim cô thắt lại. Cô đáp nhanh:
“Trắng bạc.” Trong giây phút này, cô rất mong Khuynh Quyết có thể ngắm nhìn mình.
Thẩm Thanh mỉm cười, bổ sung thêm:
“Là váy ôm, không cổ, không vai, phần eo phía sau có thắt nơ hình con bướm, dài chạm đất.”
“… Ừm.” Không thay đổi nét mặt, Hứa Khuynh Khuyết chống gậy đứng lên, đưa tay ra.
Thẩm Thanh nhẹ nhàng nắm bàn tay lạnh lẽo ấy như phản xạ tự nhiên.
“Hình như cô cao hơn một chút thì phải?”
“Hi hi! Anh cảm nhận tốt thật đấy!” Thẩm Thanh cười nói, “Tôi đi giày cao gót tám phân. Đi lại có chút khó khăn”.
“Lâu rồi sẽ quen thôi mà.” Hứa Man Lâm nói chêm vào, cô đùa, “Chiều cao hai người như thế này đi với nhau rất xứng đôi đó”.
Nghe cô nói, Thẩm Thanh mới để ý, bình thường cô chỉ đứng đến cằm Hứa Khuynh Quyết. Bây giờ có thêm đôi giày cao gót, cô đã đứng đến ngang tai anh. Cô ngẩng đầu cười, vừa hay bắt gặp đôi mắt của Khuynh Quyết. Lúc này hai người đứng rất gần nhau, cô có thể ngửi thấy hương thơm cỏ hoa dìu dịu tỏa ra từ cơ thể anh.
Thẩm Thanh nóng bừng mặt. Cô vội cúi xuống, giả vờ như đang ngắm nhìn trang phục.
Sau khi tất cả đã chuẩn bị xong, Hứa Man Lâm đứng trước mặt Thẩm Thanh, nói:
“Ổn rồi, anh chị rất xứng đôi.”
“Cảm ơn em!”
“Không có gì mà chị.” Hứa Man Lâm quay sang vỗ vai Khuynh Quyết, “Còn anh thì sao, thử đồ ở đây hay đem về nhà?”.
“Em cứ gấp vào cho anh đi.”
“Cũng được. Số đo của anh, em biết cả rồi. Chắc là vừa thôi.”
“Vậy chị cũng đi thay lại đồ cái đã.” Thẩm Thanh vừa kéo chiếc váy thướt tha vừa theo một nhân viên đi lên phòng thay đồ.

Lễ đính hôn của Hứa Quân Văn được tổ chức tại một khách sạn sang trọng nằm trên con đường có phong cảnh đẹp nhất, phồn hoa và náo nhiệt nhất trong các khách sạn của dòng họ Hứa.
Khi chiếc xe chở Thẩm Thanh đến nơi, trời đã tối hẳn, những hạt mưa phùn lất phất bay. Chính vì thế, bên ngoài cửa xe đã có người cầm ô đứng đợi sẵn.
Xe đỗ trước cửa. Dù tài xế đã giảm tốc độ chậm nhất có thể, Hứa Khuynh Quyết vẫn khẽ chau mày, tay ôm bụng, anh nói vói Thẩm Thanh:
“Cô xuống trước đi.”
Thẩm Thanh quay đầu nhìn gương mặt đang khẽ nhăn lại của Khuynh Quyết, cô lo lắng hỏi.
“Anh không sao chứ? Sắc mặt của anh không được tốt.”
Hứa Khuynh Quyết lắc đầu, anh tự mở cửa xe bước xuống.
Thấy anh không nói gì, Thẩm Thanh cũng đành im lặng. Dù sao thì trước giờ Khuynh Quyết vẫn vậy. Trước khi đến đây, cô đã ép anh uống vài viên thuốc dạ dày. Cô nghĩ chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra nên cũng yên tâm phần nào.
Mặc kệ những giọt mưa lất phất rơi, Thẩm Thanh vén váy bước vòng ra sau xe về phía Khuynh Quyết, cô khoác tay anh, cười nói:
“Hôm nay tôi đi giày cao quá. Anh phải làm chỗ dựa cho tôi đấy nhé!”
Hứa Khuynh Quyết khẽ mỉm cười, mặc cho Thẩm Thanh khoác tay mình. Thực ra anh biết hôm nay mình không đem theo gậy chống nên Thẩm Thanh chủ động khoác tay để anh đi đứng thuận tiện. Ở nơi đây, mỗi bước đi của anh đều cần đến sự chỉ dẫn của cô.
Hai người chầm chậm bước lên bậc thang, qua cánh cửa màu vàng nhạt, bước vào đại sảnh. Thẩm Thanh chưa kịp quan sát xung quanh thì một đám đông bủa đến, những ánh đèn flash từ bốn phía nhấp nháy liên hồi.
Thẩm Thanh bất giác lấy tay che mắt trong khi mọi người xung quanh nhao nhao nói như sợ người khác tranh mất phần vậy. Cô đứng khựng lại.
“Anh Hứa…”
“… Không ngờ anh lại xuất hiện, xin cho biết tình hình anh dạo này thế nào…”
“Nghe nói sau tai nạn, anh ít khi xuất hiện ở những nơi công cộng…”
“Vụ tai nạn đó có nghiêm trọng như người ta đồn thổi không?… Anh Hứa, dạo này tình hình anh thế nào?”
“Triển lãm tranh bị ngừng năm đó, liệu năm nay có tổ chức lại không…?”
“… Có phải mắt của anh không nhìn thấy gì nữa…”
“…”
Thẩm Thanh ngơ ngác nhìn đám phóng viên đang vây quanh mình. Trước hàng loạt câu hỏi xoay quanh Hứa Khuynh Quyết, cô quay sang nhìn gương mặt nhợt nhạt của anh dưới ánh đèn.
Thẩm Thanh khoác tay anh chặt hơn. Cô chưa từng trải qua tình huống nào thế này nên không biết xử trí ra sao. Cô cảm thấy Khuynh Quyết cũng không hứng thú gì với tình cảnh hiện tại.
Nhưng Khuynh Quyết không nói gì, cô chỉ biết im lặng đứng bên cạnh anh.
Cũng may một người đàn ông trung niê


Duck hunt