80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341462

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.

ắt Thuấn Nhân tìm kiếm trên sân ga một hồi lâu, nhìn thấy Tử Chấn đang dựa lưng vào cột nghe nhạc. Sợi dây tai nghe màu trắng bạc bay bay theo gió dưới nền áo đen, đầu anh hơi cúi, mắt nhắm hờ, hai chân đứng bắt chéo. Hai tay đút túi áo, Thuấn Nhân chăm chăm nhìn Tử Chấn, nhìn rất lâu. Tử Chấn không hề biết Thuấn Nhân đang nhìn mình, anh vẫn đứng với tư thế đó, không hề động đậy. Thuấn Nhân lôi điện thoại trong túi xách ra, giơ lên trước mặt, hướng máy ảnh về phía cậu thanh niên đang nghe nhạc, rồi ấn phím chụp. Chụp xong, đưa lên nhìn, miệng nở nụ cười. Thuấn Nhân lưu lại rồi lấy ra làm hình nền.
Trên loa bắt đầu vang lên tiếng nhắc nhở bạn bè, người thân đi tiễn khách hãy xuống tàu. Thuấn Nhân bước lên bậc, đứng sau cánh cửa tàu đang khép lại nhìn xuống sân ga. Tàu dần chuyển bánh. Dường như trong tầm nhìn dần dần xa khuất ấy, cô thấy Tử Chấn đang ngẩng đầu nhìn theo con tàu đang tăng tốc.
Tàu chạy nhanh hơn, lưu lại trong lòng một Bắc Kinh lạnh lùng nhưng ấm áp, một Bắc Kinh đau đớn nhưng ngọt ngào.
Xuân Nam bàn bạc với Thuấn Nhân chuyện sắp xếp công viêc cho Lý Triệt thì mới được biết họ đã chia tay. Thái độ hời hợt, chẳng mấy quan tâm của Thuấn Nhân khiến Xuân Nam nghĩ cuộc tình ngắn ngủi này chắc cũng không đau đớn lắm, chỉ là thấy không hợp nhau nên chia tay, đây cũng là chuyện bình thường. Xuân Nam lại bắt đầu lựa chọn đối tượng cho Thuấn Nhân, theo cách nói đùa của mấy bà buôn thì lúc này là lúc Thuấn Nhân đắt giá nhất, có rất nhiều sự lựa chọn. Cô Xuân Nam hỏi Thuấn Nhân thích mẫu người con trai như thế nào? Ví dụ như chiều cao, gầy hay béo, sở thích, học vấn, tiền đồ v.v… Nhưng Thuấn Nhân lại nói không muốn tìm người bằng tuổi. Cô không phản đối việc mai mối, cô nói với Xuân Nam là hy vọng rút ngắn thời gian tìm hiểu, mau chóng kết hôn, đối tượng tốt nhất phải lớn hơn năm tuổi, nhưng cũng đừng hơn bốn mươi, từng kết hôn hay không, không quan trọng, chỉ cần thật thà, có thu nhập ổn định, chịu kết hôn, chịu trách nhiệm là được.
Nghe cách nói của Thuấn Nhân, Xuân Nam cảm thấy mối tình với Lý Triệt đã để lại nỗi đau không nhỏ trong lòng con bé. Thậm chí cuộc tình đó đã giết chết sự tự tin không thể thiếu của một thiếu nữ mới lớn.
Con gái tốt nghiệp đại học xong cũng hai mươi hai tuổi rồi, chẳng mấy chốc sẽ vượt qua ngưỡng hai mươi lăm, càng về sau, cơ hội để lựa chọn càng ít dần.
Trong quá trình tìm kiếm, Thuấn Nhân lại tăng thêm một điều kiện, sau khi kết hôn không được yêu cầu vợ từ bỏ sự nghiệp. Câu nói này càng làm cho Xuân Nam hiểu thêm rằng, Thuấn Nhân không đơn thuần chỉ không muốn làm một bà vợ chỉ suốt ngày ở nhà đi chợ, nấu cơm, cô muốn cố gắng từng bước, từng bước trong sự nghiệp. Nếu gặp được cơ hội tốt, không được vì lý do chăm sóc gia đình mà yêu cầu Thuấn Nhân từ bỏ sự nghiệp.
Thuấn Nhân phát hiện trong cái xã hội thu nhỏ ở Bắc Kinh thì tình yêu cũng có điều kiện. Lạc Phủ đã viết câu thơ làm xúc động lòng người: Em nguyện cùng anh đi hết cuộc đời này, có lẽ chúng ta cũng cần phải xem lại.
“Anh” trong câu thơ trên chắc phải là một đại gia hội tụ rất nhiều điều kiện tốt, nếu không thì sẽ chẳng có “em” nào lại tình nguyện hứa hẹn với anh ta kiểu như sông cạn đá mòn, tuyết rơi mùa hè, trời đất hợp làm một, em vẫn ở bên anh… như thế kia cả.
Diệp Trăn Trăn vốn có điều kiện tốt nên cô ấy mới có được người bạn trai như Tử Chấn. Đến Lý Triệt còn chẳng chút thương xót mà vứt bỏ mình chạy theo Y Na, đây đều là vì mình không có ý chí phấn đấu.
Thuấn Nhân phát hiện ra rằng, muốn cuộc hôn nhân bền vững thì người phụ nữ phải có sự nghiệp riêng của mình. Một người con gái năng lực có hạn như mình, nếu như sự nghiệp không mấy thành công thì ít ra cũng phải tự làm lấy mà ăn. Muốn một người đàn ông yêu mình, không rời bỏ mình, có lẽ phải để cho họ thấy, họ được gì ở mình, cô nghĩ vậy.
Kết luận này khiến Thuấn Nhân vô cùng đau xót, bởi từ nhỏ tới giờ cô đều nghĩ, tình yêu là nhìn thấy thích thì yêu, sau đó cứ thế yêu, và đối phương cũng nghĩ như mình, rồi hai người mãi mãi bên nhau, không rời xa, cứ như vậy cho đến hết cuộc đời.
Gặp gỡ đến ba, bốn đối tượng, Thuấn Nhân chọn một người có tướng mạo được nhất trong số họ.
Đối tượng là phó giám đốc một công ty chuyên kinh doanh về mảng điện tử, chủ yếu là phụ trách kinh doanh ở khu Hoa Đông. Ba mươi sáu tuổi, đã ly hôn, có cậu con trai tám tuổi. Thuấn Nhân cho rằng, đàn ông lớn tuổi một chút sẽ chiều vợ, hơn nữa đã từng trải qua một cuộc hôn nhân không thành chắc sẽ rất trân trọng gia đình.
Triệu Chấn Đào dáng người không cao, khoảng 1m7. Thuấn Nhân vốn không để ý đến điều này, nhưng Triệu Chấn Đào chủ động nói ra.
Triệu Chấn Đào nói: “Thực ra chưa vừa lòng ở em mấy điểm. Em hơi cao, chắc cũng phải đến 1m65 nhỉ? Anh thích cô gái cao từ 1m6 trở xuống. Em cũng hơi nhiều tuổi, con gái hai mươi tuổi là tốt nhất. Ngoài ra, mặt em hơi tròn, anh thích cô gái có khuôn mặt gầy, cằm nhỏ. Miệng em hơi nhỏ, anh thích cô gái miệng rộng, môi dày một chút.”
Thuấn Nhân nói: “Xem ra chúng ta không hợp nhau, thế thôi nhé. Em hẹn