Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1468 lượt.
ng biết là do quên hay còn có dụng ý khác. Tử Chấn tự tìm chỗ cho mình rồi cũng bảo Trăn Trăn ngồi xuống.
Trăn Trăn phát hiện ra hai người phụ nữ, một lớn một nhỏ ngồi đối diện rất thú vị. Dáng vẻ họ rất phù hợp với từ “diễm lệ”, nhìn họ khôn ngoan, lanh lợi, không hề già nua, miệng tuy cười đấy nhưng ánh mắt lại lạnh lùng. Sự lạnh lùng đó tế nhị khác thường, chỉ có người phụ nữa mẫn cảm như Trăn Trăn mới cảm nhận được, còn người khác nhìn vào, đặc biệt là đàn ông cứ tưởng họ tình cảm, niềm nở lắm. Người con gái nhỏ chắc chưa tới hai mươi tuổi, nhìn vô cùng quyến rũ. Người nào tiếp xúc với cô sẽ không kìm lòng mà chủ động nở nụ cười với khuôn mặt dễ thương ấy, cảm giác vui vẻ, dễ chịu đến lạ kỳ. Trước đó Trăn Trăn có biết một chút về thân thế của Tử Chấn, nên cũng đoán ra được đây chính là mẹ con Lệ Huyên.
Hàm răng trắng muốt, nụ cười rạng rỡ, con bé nói: “Chào anh, em là An An.” Cô gái đó là con của Lệ Huyên với người chồng trước, nên không có quan hệ huyết thống với Tử Chấn.
Tử Chấn gật đầu: “Chào em!”
Lệ Huyên hỏi: “Bạn gái của con à?”
Tử Chấn cầm đũa lên, gắp miếng sườn chiên mật ong bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Là vợ chưa cưới.”
Trăn Trăn nhìn Tử Chấn. Tử Chấn với lấy chai rượu để trước mặt Thời Hân, rót cho mình một ly, uống một ngụm lớn.
Cuối cùng, Thời Hân cũng thốt ra được câu hỏi: “Con cứ học múa suốt à?”
Tử Chấn cúi đầu, cứ thế ăn, rồi cũng trả lời không rõ ràng: “Có liên quan gì đến ông?”
Lệ Huyên nói: “Vợ chưa cưới của con không xinh lắm, dì thấy không xứng với con.”
Tử Chấn tỏ vẻ như không nghe thấy, cắm cúi ăn, không nhìn lên, lời nói cũng không mấy tình cảm: “Đừng lôi vợ chưa cưới của tôi ra làm trò đùa.”
Trăn Trăn nghe lời Lệ Huyên nói không lọt tai, liền đáp trả: “Vậy ạ? Cháu thấy bác cũng không xứng làm mẹ Tử Chấn.”
Thời Hân ho một tiếng. Lệ Huyên cũng không thèm để ý, nhếch mép cười nói: “Đừng nói là tôi không nhắc nhở nhé, người con trai như Tử Chấn không có cái số chung sống với một người con gái đến hết đời đâu.”
Trăn Trăn nói: “Chính bác cũng không chung sống với một người đàn ông đến hết đời, nên bác mong đàn bà ai cũng như bác có phải không?”
An An nói lớn: “Các người thật là không tôn trọng anh Tử Chấn!”
Tử Chấn ăn hết bát cơm, uống hết ly rượu, rồi lấy giấy ăn lau miệng, nói: “Cảm ơn mấy người đã gọi tôi ra đây ăn cơm, tôi ăn no rồi, tạm biệt.” Nói xong, anh kéo tay Trăn Trăn đi.
An An gọi: “Anh ơi! Anh ơi!”
Không thấy bóng dáng Tử Chấn nữa.
Tử Chấn cầm tay Trăn Trăn, đi đến nửa đường mới bỏ tay ra.
Tiếng lá cây xào xạc trong gió, Tử Chấn đứng đó ngước mắt lên nhìn bầu trời.
Trăn Trăn nhìn nghiêng qua mặt Tử Chấn, thấy giọt nước trong suốt đọng trên mi mắt.
Cô vòng tay ôm lấy lưng Tử Chấn, cái ôm thật chặt!
Tử Chấn nhỏ nhẹ hỏi: “Em chưa ăn gì, đói lắm phải không? Anh dẫn em đi ăn cơm nhé?”
Trăn Trăn nũng nịu: “Không ăn cơm, ăn anh cơ.”
Tử Chấn kéo Trăn Trăn đến trước mặt anh: “Đừng hư thế chứ. ngoan nào, ăn pizza nhé?”
Trăn Trăn giơ ngón tay xoa nhẹ lên đôi mắt trong như sương mai của Tử Chấn gật đầu cười.
Trường học của Trăn Trăn ở trung tâm thành phố, cách đại sứ quán không xa. Do suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương cho nên bốn năm đại học, cô dường như không có bạn. Khi Tử Chấn thoát ra khỏi cuộc sống chung với Trăn Trăn, sự ngọt ngào của buổi hoàng hôn biến thành vị đắng cô đơn. Nghe nói thói quen và sự phụ thuộc khiến một người phụ nữ cam tâm tình nguyện lấy một người đàn ông mình không yêu. Nhưng nếu đối tượng của thói quen và sự phụ thuộc đó lại là một người đàn ông mình hết lòng yêu thương thì sao? Đàn bà sẽ giống như một con ếch bị vứt vào nồi nước đang sôi. Trăn Trăn cảm thấy tình cảnh của mình lúc này còn đáng sợ hơn cả con ếch nằm trong nồi nước sôi. Cô nhìn thấy bên đường có những xiên thịt nướng đang nổ lốp bốp trên bếp than đỏ rực, cảm thấy đó mới giống với tình trạng của mình. Mới xa Tử Chấn có một tuần, nhưng Trăn Trăn đã thấy mình như bị nướng chín, hơn nữa lại bị bôi lên một lớp tương ớt dày cộm, toàn thân khó chịu vô cùng.
Trăn Trăn biết buổi tối Tử Chấn có giờ lên lớp ở trường múa, nhưng vẫn gọi điện cho anh. Cô hy vọng Tử Chấn có thể tới nói chuyện với mình. Tử Chấn nói sau khi tan học mới đến.
Nhưng đó cũng là chuyện của bốn tiếng sau, còn bây giờ phải làm thế nào đây?
Trăn Trăn men theo lề đường. Trên con đường này có rất nhiều quán bar, cô tiện tay đẩy một cánh cửa bước vào.
Ở giữa quán có để mấy chiếc bàn gỗ hình chữ nhật, xung quanh kê mấy chiếc ghế băng dài, dưới bóng tối mờ ảo, những chiếc đèn có ánh sáng với đủ các hình khối nhấp nháy theo tiếng nhạc xập xình. Cách bố trí, bày biện trông như quán trọ trong phim võ hiệp, nơi các cao thủ võ lâm quyết một trận sống mái. Tiếng nhạc càng chát chúa anh cháng đứng trên sân khấu càng nhảy tưng bừng, nào thì ưỡn ngực, lắc eo, lắc hông, quay ngồi v.v… Trăn Trăn rất muốn dưới ánh đèn mông lung này nhìn anh ta thành Tử Chấn, nhưng cô không sao nhìn lầm được. Cơ thể của Tử Chấn quá hoàn hảo, có thể nói là hoàn hảo đế