Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.

ử việc ba tháng, sau một năm sẽ nhận chính thức, hợp đồng một năm ký một lần. Sau ba năm sẽ ký hợp đồng dài hạn, quyền lợi bảo hiểm sẽ dựa vào luật lao động.”
Thuấn Nhân hỏi: “Cụ thể em sẽ phụ trách mảng nào?”
Khổng Tử nói: “Em phụ trách phần quảng cáo, theo học chị Tào. Chị Tào sắp nghỉ hưu rồi, sau này em sẽ làm thay phần việc của chị ấy.”
Tất cả dường như quá thuận lợi, không ngờ kiếm việc ở Bắc Kinh này còn dễ hơn ở tỉnh An Huy, đây là điều Thuấn Nhân không dự đoán được. Bước ra khỏi cánh cửa lớn của tòa soạn, Thuấn Nhân vui mừng gọi điện thông báo cho Triệu Chấn Đào, anh ta đang đi công tác ở Hồng Kông, chúc mừng vài câu rồi giục Thuấn Nhân nhanh đi đón con trai là Tiểu Bác.
Tiểu Bác năm nay tám tuổi, không nghịch ngợm, cũng không hiền lành như khúc gỗ, đúng giờ thì đi làm bài tập và lên lớp, thành tích học tập cũng bình thường. Mẹ của Triệu Chấn Đào lại xem thằng bé như một thiên tài hiếm gặp, bà ta cầm quyển vở bài tập của nó cho Thuấn Nhân xem và nói: “Con nhìn này, quá xuất sắc, biết viết cả tiếng nước ngoài cơ đấy, nó mới có tám tuổi thôi.” Trong tiếng Hán của mình thôi
Thuấn Nhân nói: “Mẹ à, đấy không phải là chữ, là chữ cái, giống như chữ cái phiên âm trong tiếng Hán của mình thôi “
Bà Triệu nói: “Thì đó cũng là chữ cái tiếng nước ngoài, con hỏi bọn trẻ tám tuổi trên đường xem có mấy đứa biết viết nào.”
Bà Triệu rất giỏi giang trong việc bếp núc, đối một người phụ nữ Giang Tây coi việc bếp núc là sự nghiệp cả đời của mình thì thừa tự tin vào bếp. Bà cho rằng dao bắt buộc phải treo trên tường, con dao treo hơi lệch trên giá cũng không được, phải treo thẳng. Bát cũng không được xếp chồng lên nhau, mà phải xếp từng cái, từng cái vào từng ô.
Đối với việc này, Thuấn Nhân đều chọn thái độ tiếp thu ngầm. Cô vốn chẳng có hứng thú với việc vào bếp, nhưng nhìn bà Triệu làm một cách hứng thú, cô đành một tay phụ giúp bà mẹ chồng khó tính.
Tòa soạn nhanh chóng ký hợp đồng một năm với Thuấn Nhân. Mỗi lần phải tham gia các cuộc họp, hay tiếp khách quan trọng, ông Khổng lại lôi Thuấn Nhân theo. Thuấn Nhân đi theo cũng chẳng nói được mấy câu, chỉ lặng lẽ ngồi một bên, thỉnh thoảng mỉm cười vẻ lịch sự. Chỉ thế thôi cũng đã đủ lắm rồi, đặc biệt là ông tổng giám đốc của một doanh nghiệp về thủy sản, ông này vốn định đưa ba mươi nghìn tệ để làm quảng cáo, kết quả là, Thuấn Nhân chỉ cười với ông ta một cái, ông ta liền sửa thành năm mươi nghìn.
Cuối tuần, Thuấn Nhân gọi điện cho Trăn Trăn, hẹn gặp. Trăn Trăn nghe nói Thuấn Nhân chuyển đến Bắc Kinh làm việc thì vui mừng khôn xiết. Biết tin cô mới ký hợp đồng, Trăn Trăn nói: “Chắc cậu đã thông báo cho Triệu Chấn Đào, giờ là chồng cậu rồi nhỉ? Tòa soạn mà không sướng điên lên mới là lạ, lần này họ cắn được một miếng thịt mỡ to rồi.”
Hai người hẹn gặp nhau ở quán cà phê Thương Đào. Trăn Trăn vừa ngồi xuống liền nói: “Bây giờ cậu chẳng phải lo gì nữa, làm việc cũng như là chơi thôi, còn tớ chẳng biết phải làm thế nào?”
Thuấn Nhân lặng lẽ nhấm nháp ly cà phê, không nói gì. Trăn Trăn ngắm cô từ đầu đến chân, trong lòng nghĩ không hiểu sao người con gái này lại may mắn đến thế.
Từ nhỏ đến lớn, Diệp Trăn Trăn đều là học sinh được thầy cô chú ý, xưa nay cô ta khinh thường Nhan Thuấn Nhân ngoài gương mặt xinh xắn ra thì thành tích học tập bình thường. Nhưng từ khi bắt đầu lên trung học, Thuấn Nhân và Trăn Trăn đều thu hút được sự quan tâm của mọi người, đặc biệt là của bọn con trai, thậm chí Thuấn Nhân còn được để ý hơn cả Diệp Trăn Trăn.
Chỉ sau khi Thuấn Nhân lên tỉnh sống, năm lần bảy lượt tìm lý do gặp Tử Chấn, Diệp Trăn Trăn mới không làm cái việc ông tơ bà mối vô vị kia. Nhưng việc Thuấn Nhân thích Tử Chấn khiến Trăn Trăn phát hiện ra được Tử Chấn rất tốt. Kỳ nghỉ hè năm đó, nhìn cách Nhan Thuấn Nhân nhìn Tử Chấn, Trăn Trăn mừng thầm trong lòng. Cô ta cho rằng mình chiếm ưu thế, nhưng chẳng thể ngờ được, Thuấn Nhân và Lý Triệt bất ngờ chia tay, tốt nghiệp xong Thuấn Nhân tìm được bạn trai mới rồi nhanh chóng kết hôn, hơn nữa lại lấy một người giàu có. Xem ra đầu óc Thuấn Nhân không hề lú lẫn, cái gì nên giữ lại làm kỉ niệm, cái gì nên nắm lấy, cô đều biết rõ.
Diệp Trăn Trăn cảm thấy Thuấn Nhân là một cao thủ giấu mặt, đối với cao thủ mà nói thì cô ta rất tôn trọng và vui vẻ tiếp cận, Trăn Trăn nói: “Tử Chấn, nếu tương lai sau này mà cứ như thế, thì cũng chỉ là một người bình thường ở Bắc Kinh này, không chừng còn nghèo hơn cả người bình thường. Anh ấy không nghĩ tới mình thì mình cũng phải nghĩ tới con cái chứ, từ khi sinh ra cho tới lúc đi học cần không ít tiền. Cứ cái kiểu như anh ta, kiếm đến khi nào mới đủ?”
Thuấn Nhân hỏi: “Cậu không yêu anh ấy à?”
“Yêu chứ”. Trăn Trăn trả lời. “Từ bé đến giờ, tớ chẳng yêu ai như thế, sau này cũng sẽ như vậy. Nhưng cứ tiếp tục yêu như thế này, dường như tớ bắt buộc phải từ bỏ hạnh phúc mà vốn tớ có thể giành được. Như vậy khi già rồi, tớ có hối hận không? Tớ không muốn hứa hão, chẳng ai dám đảm bảo cả đời minh chỉ giữ một niềm tin. Nều như hiện tại tớ không suy nghĩ một cách nghiêm


Duck hunt