Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.
Thời Hân tưởng đã xảy ra một việc động trời.
Anh ngồi ở bàn làm bằng gỗ Tử Đàn trong phòng làm việc, không chút rào trước đón sau, đi thẳng vào vấn đề: “Con có một người bạn học học về máy tính, kinh nghiệm làm việc không nhiều, bố giúp cậu ấy sắp xếp một chỗ nhé.”
“Bạn nữ?”
“Con trai.”
“Nhân phẩm thế nào?”
“Nhân phẩm chẳng ra gì.”
“Thế con tiến cử cậu ta cho bố là có ý gì?”
“Để anh ta làm ở bộ phận máy móc được rồi, thời buổi này cũng chẳng có mấy người tốt.”
“Hình như con thấy bố nhất định sẽ nghe theo lệnh của con. Vì sao chứ?”
“Con không ra lệnh. Nếu bố cho rằng con đang ra lệnh, như thế chỉ có thể chứng minh một điều, bố bằng lòng thu nạp ý kiến của con.”
“Con có cách nào làm cho bố thấy công bằng một chút không?”
Tử Chấn nhìn bố, rồi nhổ ra hai chữ: “Giao dịch.”
Thời Hân cười lớn: “Đúng là con trai tôi! Được, con giúp bố một việc, con xem cho bố pho tượng này.”
Trên bàn dải một tấm vải nhung màu đỏ, bên trên đặt pho tượng Thích Ca Mâu Ni bằng đồng mạ vàng. Tử Chấn cúi người xuống quan sát một lúc, nhắm mắt lại, thở nhẹ một hơi, rồi thẳng người lên, quay qua nói với bố: “Đồ giả.”
“Có thể nhìn thấy được à?” Thời Hân hỏi.
“Pho tượng làm bằng đồng mạ vàng, được thờ cúng trong một thời gian dài, bị nhuốm màu hương khói, bình thường cũng có thể ngửi thấy mùi hương khói và mùi mốc. Thứ đồ giả này đã qua xử lý, nó được hun khói để nhìn cho giống đồ cổ, hơn nữa nó bị chôn dưới đất một thời gian, nhưng mùi khói quá nặng, mùi bùn quá nồng.”
Thời Hân nói: “Bảo bạn con đến làm đi, lúc nào cũng được.”
Tử Chấn không cảm ơn mà nói: “Con đi đây.”
Thời Hân cố nói với theo: “Con suy nghĩ đi, có muốn đến chỗ bố làm không? Bố có vài ý kiến cho sự nghiệp của con sau này, con cứ tham khảo xem sao.”
Lý tưởng của cuộc sống là vì một cuộc sống lý tưởng
Trong thành phố có rất nhiều đại lý chuyên bán đồ em bé, về cơ bản thì chỉ có mấy thương hiệu chính. Lý Triệt tìm trên mạng rất lâu mới ra khỏi cửa, anh ta so sánh kỹ lưỡng, rồi chọn ra hai thương hiệu để xem xét. Sự giúp đỡ của Thuấn Nhân đối với anh ta quả là rất lớn, đến nổi ngay cả Thuấn Nhân cũng không nhận thấy được. Thuấn Nhân gọi điện thông báo tin vui cho anh ta cũng có thể nghe ra được cô không coi việc này là một việc quá khó khăn, thái độ nhẹ nhàng như không, thậm chí còn hoàn toàn không cảm thấy được đã nợ công tử nhà họ Thời một ân huệ, có lẽ vì Thuấn Nhân không hiểu được quan hệ giữa Thời công tử và phụ thân, cô cho rằng đó là điều đương nhiên, nhờ thì giúp, chỉ vậy thôi, cảm ơn là xong, nhưng cũng không đến nỗi phải khắc cốt ghi tâm.
Muốn làm một việc thành công, một trong những bí quyết đó là không được chỉ ra cho đối tượng mình nhờ vả cái khó khăn đang tồn tại. Lý Triệt vốn không thể đoán được rốt cuộc trong mắt Thời công tử thì Thuấn Nhân trị giá bao nhiêu, mà chỉ trong một thời gian ngắn như vậy đã có phản hồi, Lý Triệt rất ngạc nhiên. Anh ta muốn tỏ lòng cảm ơn Thuấn Nhân, cách thông thường nhất là tặng quà. Trong quãng thời gian này, tặng đồ em bé là tốt nhất. Lý Triệt dạo đến mấy cửa hàng, nghe cô bán hàng giới thiệu, anh ta mua một bao to, giá tiền còn thấp hơn sáu trăm tệ so với dự định trong đầu, anh ta không muốn để dành số tiền đó nên dùng nó mua một hộp sữa loại nhập khẩu cho bà bầu.
Anh ta gọi taxi mang đến nhà tặng cho Thuấn Nhân, muốn Thuấn Nhân ra cổng nhận. Không biết Triệu Chấn Đào có ở nhà không, Lý Triệt cũng không muốn vào nhà. Thuấn Nhân muốn từ chối, nhưng anh ta kiên trì nói khéo, nên đành xuống gặp. Bà Triệu nghe nói có người tới tặng quà, tranh xuống trước để nhận, nhìn thấy một bao to, mặt mày hớn hở ôm vào nhà, còn nhiệt tình mời Lý Triệt lên nhà chơi.
Thuấn Nhân không mời anh ta lên lầu. Bụng cô đã gần như vượt mặt, tóc cột sau gáy, bên tai rủ xuống mấy sợi tóc mai, mái tóc bóng mượt được ánh sáng chiếu vào nhuộm thành một màu nâu sẫm, thứ màu mà các cửa hiệu làm tóc không thể nào nhuộm nỗi. Trên mặt Thuấn Nhân không thấy có biểu hiện thường gặp của mấy bà bầu, nước da trắng ngần, cô mập hơn so với trước đây, trông lại càng đáng yêu. Người mẹ trẻ vẫn mang dáng vẻ của cô bé ngày nào.
Thiếu nữ đến trước mặt anh ta, nhíu nhíu đôi lông mày lá liễu nhìn anh ta hỏi: “Bố tôi có ở trong đó không?” Nói xong, tay chỉ về phòng làm việc.
Lý Triệt liền hiểu ngay thân phận của cô ta, lần này đúng là một miếng bánh ngon rơi từ trên trời xuống rồi, mà lại rơi trúng ngay đầu Lý Triệt. Anh ta cười nói: “Chào em, anh là bạn của Tử Chấn, sau này anh sẽ làm việc ở công ty này.”
Thiếu nữ “ồ” lên một tiếng, nở một nụ cười tươi rói hỏi anh ta: “Thật á? Thế anh có liên lạc với anh trai em không?” Cô gái sợ Lý Triệt không hiểu nên nói thêm một câu: “Anh Tử Chấn đấy.”
Anh ta cười: “Tử Chấn là bạn học thời trung học, anh với nó thân thiết lắm, có muốn anh giúp em gọi điện cho nó không?”
Cô gái cầm chiếc kính râm đang cài trên đầu xuống: “Em đã gọi cho anh ấy mà anh ấy không nghe máy, cũng không thấy có ở