Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1483 lượt.

không sao giữ được anh.
Tử Chấn ra khỏi bệnh viện, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bầu trời u ám như chính tâm trạng của anh lúc này.
Tử Chấn nói một câu khinh bỉ: “Sao mình có thể yêu được loại đàn bà này nhỉ?”
Tiếng điện thoại kêu reng reng trong túi, người gọi đến là Trịnh Học Mẫn.
Trịnh Học Mẫn nói: “Thuấn Nhân ra rất nhiều máu, phải mổ, chồng nó lại đi công tác, mẹ chồng lại dẫn cháu về quê rồi, cháu đến ký vào giấy đồng ý mổ nhé?”
Thuấn Nhân cố chịu đau một mình tới bệnh viện. Trịnh Học Mẫn chẩn đoán cô ấy bị rau tiền đạo cuối thai kỳ nên ra nhiều máu, muốn giữ an toàn cho cả hai mẹ con bắt buộc phải mổ lấy thai. Thuấn Nhân nói cô ấy sẽ đơn thân ký vào tờ cam kết, nhưng chưa được một phút sau đã hôn mê rồi.
Tử Chấn ký tên xong, mệt mỏi ngồi chờ trên ghế ngoài phòng mổ. Anh được tin liền vội vàng chạy tới, trong lúc chạy lên lầu không may bị vấp phải đều nhọn lan can sắt, mắt cá chân đau buốt, cúi xuống nhìn thấy máu thấm vào tất, nhuộm một mảng gấu quần jean thành một thứ màu tạp nham, Tử Chấn chẳng để ý đến vết thương đang chảy máu, khuỷu tay chống lên đầu gối, đầu cúi xuống.
Thực ra, lúc con người ta không cần phải suy nghĩ đến bất kỳ điều gì là lúc hạnh phúc nhất. Khi không suy nghĩ là lúc cũng mất đi khái niệm về thời gian, thế giới là một cái hố đen của vũ trụ, khi con người vứt bỏ được suy nghĩ trong đầu, vứt bỏ được thời gian mới có thể bơi được ra khỏi cái hố đen đó.
Tử Chấn dường như nghe được giọng nói ngọt ngào của một cô gái. Anh mệt mỏi ngẩng lên, một nữ hộ sinh mặc chiếc áo blouse và đội chiếc mũ trắng ôm một thiên thần nhỏ bé đi ra, nói: “Chúc mừng, là một thiên kim tiểu thư.”
Tử Chấn đón lấy đứa bé từ tay cô hộ sinh, đứa bé nhỏ xíu được bọc trong chiếc tả khóc oa oa. Mặt đầy nếp nhăn, khuôn mặt chỉ nhỏ như trái táo đỏ ửng như người uống rượu, lông mày chưa có, nhưng tóc lại đen, hai mắt nhắm lại, tiếng khóc lanh lảnh nhưng nghe không có chút đau thương, càng giống như một lời chúc mừng sự có mặt của nó trên thế giới này. Tử Chấn bất giác nở một nụ cười, giọng nói vẫn còn mệt mỏi: “Mẹ thì sao? Có bình an không?”
Nữ hộ sinh gật đầu: “Ca mổ thuận lợi, tranh thủ lúc chị ấy chưa tỉnh, anh mau đi nấu ít canh bổ dưỡng cho chị nhà, mấy ngày này, chị nhà chỉ được ăn đồ ăn mềm thôi.”
Có việc làm là tốt rồi, lúc này Tử Chấn cũng đang muốn tìm việc gì đó để làm. Ra đến cổng bệnh viện, anh gặp bác sĩ Trịnh.
Trịnh Học Mẫn thở dài: “Chồng và mẹ chồng Thuấn Nhân đều gọi điện đến, cô còn tưởng họ hỏi Thuấn Nhân ổn không, ai dè, câu đầu tiên họ hỏi là trai hay gái. Cô nói là con gái, nghe thái độ của họ, cô nghĩ họ sẽ không tới bệnh viện đâu.”
Tử Chấn nói: “Không sao, cháu chăm sóc cô ấy được rồi. Có điều mấy việc đó cháu chưa quen làm, cô phải chỉ cho cháu nhé.”
Trịnh Học Mẫn nói: “Ngày đầu mới mổ luôn cần có một người bên cạnh, còn đứa bé nữa, bận bịu lắm đấy. Cô đang nhờ mấy người bạn tìm người trông giúp theo tháng, người nào thạo việc tháng cũng ba bốn nghìn tệ chứ không ít đâu, rẻ nhất cũng phải hai nghìn.”
Tử Chấn nói: “Cô Trịnh à, cháu không mang theo nhiều tiền thế, ở đây có cột ATM nào không cô?”
Trịnh Học Mẫn chỉ cho anh chỗ rút tiền, rồi dặn thêm: “Đừng cho nó ăn lung tung nhé, sáu tiếng sau khi mổ mới được ăn đồ mềm. Ăn cháo, hay nước súp đều được, hiện tại đừng cho ăn đồ nhiều dầu mỡ nhé.”






Sau những chuyện xảy ra, hạnh phúc lại đến
Thông thường, hai mươi tư tiếng sau khi mổ không được xuống giường, Trịnh Học Mẫn nói trường hợp của Thuấn Nhân tốt nhất là nên kiêng trong ba ngày đầu.
Người giúp việc một tuần nữa mới đến làm, Trịnh Học Mẫn nói Tử Chấn đi mua băng vệ sinh ban đêm cho Thuấn Nhân. Đứng ở quầy bán hàng lâu đến nỗi đầu muốn loạn lên. Hàng trăm loại được bày ra trước mắt mà Tử Chấn không biết nên lấy loại nào. Chị bán hàng đến hỏi Tử Chấn cần loại như thế nào, anh ngại quá chuồn đi mất. Dạo đi dạo lại trong chợ, Tử Chấn nhìn thấy chỗ bán tã em bé có bán cả loại dành cho người lớn. Anh nghĩ công dụng chắc cũng giống nhau thôi. Nhặt lấy hai bao to, ra quầy tính tiền rồi đi thẳng đến bệnh viện.
Phòng Thuấn Nhân nằm là loại phòng bình thường, ba người một phòng, giá cũng rất rẻ. May mà nhờ mối quan hệ của Trịnh Học Mẫn, mới tới đã có giường ngay, hơn nữa giường nằm lại gần cửa sổ.
Thuấn Nhân gọi cho Triệu Chấn Đào rất nhiều lần, anh ta đều không nghe máy. Gọi cho bà mẹ chồng, rốt cuộc bà ta cũng nhấc máy, nhưng lại nói Thuấn Nhân thuê người giúp, bà ta còn bao nhiêu việc ở quê, không lên được. Thuấn Nhân nhìn thấy sản phụ giường bên có rất nhiều người nhà đến thăm, hết người này đến người khác, còn mình thì nằm trơ trọi một mình, trong lòng buồn tủi vô cùng. Thuấn Nhân không hy vọng Triệu Chấn Đào xem con như cục vàng, nhưng ít ra anh ta cũng phải đến nhìn mặt con một cái, hỏi xem có cần giúp gì không. Bà nội cũng vậy, có việc gì quan trọng hơn việc con dâu sinh em bé? Cứ nói thẳng ra là không đến, hà tất phải kiếm cớ?
Thuấn Nhân lắc lắc đầu: “Đứa b


XtGem Forum catalog