The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh

Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 134661

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/661 lượt.

Thần đã có thể an lòng nhưng cô không biết mình nên nói gì.
“ Nấu cho anh bát mì được không ? ”. Bùi Tử Mặc nói. “ Cả người mệt mỏi khó chịu, anh phải tắm rửa thay quần áo ”
“ Được ! ”. Đinh Thần nhìn anh, vẻ lạnh lùng hờ hững hiện lên trong đáy mắt cô. “ Anh sắp đi nữa sao ? ”
Bùi Tử Mặc cáu kỉnh : “ Tâm trạng Vu Tranh vẫn chưa ổn định, anh không yên lòng ! ”
Cái tên vừa được anh gọi khiến cô chói tai. Đinh Thần nản lòng nói : “ Không còn chuyện gì nữa, em muốn nói với anh, em quyết định ly hôn, tác thành cho hai người ”
Toàn thân Bùi Tử Mặc chợt căng cứng, anh ngơ ngác hỏi : “ Em nói gì ? ”
Gương mặt Đinh Thần tiều tụy hốc hác, đôi mắt ảm đạm vô thần, phảng phất như cô đã hạ quyết tâm : “ Bùi Tử Mặc , chúng ta ly hôn thôi ”
“ Bùi Tử Mặc , chúng ta ly hôn thôi ”. Câu nói này của Đinh Thần lao thẳng vào tâm trí anh. Bùi Tử Mặc chật vật há hốc mồm chẳng thể nào nói nên lời
Giọng đều đều cất lên : “ Đợi khi nào anh có thời gian chúng ta sẽ đi làm thủ tục, giờ anh cứ chắm sóc cho cô ấy đi ! ”
“ Không thể cứu vãn được nữa sao ? ”. Đôi mắt Bùi Tử Mặc gợn sóng lăn tăn.
“ Không thể ”. Trước kia cô đã từng nghĩ rằng cuộc sống nếu không có Bùi Tử Mặc thì sẽ chẳng thể nào có được sự trọn vẹn nhưng đến hôm nay cô đã rất mệt mỏi. Buông tay, có lẽ là cách giải quyết tốt nhất. Cô đánh mất tình yêu nhưng không thể không còn cả sự tôn nghiêm.
Bùi Tử Mặc chẳng nói lời nào, vẻ mặt anh cô đơn quạnh vắng.
Đinh Thần chậm rãi bước vào nhà bếp, cô ngoái đầu chăm chú nhìn Bùi Tử Mặc , cô muốn lưu giữ bóng hình anh mãi mãi trong ký ức của mình.
Có một câu nói, nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời con người chính là cố chấp để yêu người mà người đó chẳng hề yêu mình, câu khác nữa là, tình yêu đẹp nhất trên thế gian này chính là để người mình yêu tìm lại tình yêu của anh ta.
Vì hạnh phúc của Bùi Tử Mặc , Đinh Thần bừng lòng trả lại sự tự do cho anh






Con người đều phải trả giá cho những sai trái của mình, không phải anh cứ nói câu xin lỗi thì em phải trả lời là không sao đâu.
Kết hôn ngày nay chỉ cần tốn năm đồng, phí ly hôn phải mất đến chín đồng.
Bốn đồng dôi ra kia nói lên điều gì? Người đã hạ quyết tâm muốn chia tay thì dù cho phải tốn bốn trăm hay bồn nghìn cũng chẳng màng để tâm.
Tại cục dân chính khu Lô Loan, hai năm trước Đinh Thần và Bùi Tử Mặc lĩnh giấy đăng ký kết hôn, giờ đây hai người lại có mặt tại nơi này để chia tay trong hòa bình.
Tài sản phân chia rất đơn giản, căn nhà Đinh Thần không lấy, toàn bộ những ký ức vui buồn giữa cô và Bùi Tử Mặc đều diễn ra ở đó. Cô chẳng cách nào ở lại đây dù chỉ một ngày. Bùi Tử Mặc để lại tất cả tiền gửi tiết kiệm trong ngân hàng cho Đinh Thần với mong muốn có thể bù đắp cho cô phần nào.
“Cậu yên tâm đi, mình lái xe rất vững!”. Diệp Tử trấn an Đinh Thần.
Đinh Thần chẳng qua chỉ nói đùa mà thôi, Diệp Tử lái xe không một chút sai sót, thậm chí còn lái vững tay hơn người đã có bằng lái lâu năm như cô.
Khi Đinh Thần nói những lời này với Diệp Tử thì cô nàng kiêu căng tự cao tự đại, dõng dạc nói khoác chẳng biết ngượng: “Trò đua xe này cần phải có tài năng thiên phú”
Diệp Tử không hiểu rõ vì sao Đinh Thần khăng khăng ly hôn, mỗi ần cô hỏi, Đinh Thần đều bình thản trả lời: “Anh ấy không yêu mình”
Không yêu, hai từ nghiêm trọng biết bao.
Diệp Tử không dám hỏi tiếp nữa
Đinh Thần không nói chuyện ly hôn với người nhà, cô thuê một căn hộ chung cư gần nhà Diệp Tử, việc này khiến không sao hiểu nổi. Đinh Thần trả lời bâng quơ: “Không muốn mọi người lo láng cho mình”
“Cậu sinhcon cũng không muốn để bố mẹ biết sao?”. Diệp Tử giận dỗi nói
Đinh Thần chặn họng cô bằng một câu: “Cậu định trốn tránh trách nhiemj chăm sóc mình à?”
Diệp Tử tró mắt: “Sợ cậu luôn rồi”
Đinh Thần tủm tỉm cười trừ cho qua chuyện.
Đinh Thần lo lắng đứng ngồi không yên tại hàng ghế dài trong đại sảnh bệnh viện
Cô vừa hoàn tất thủ tục siêu âm, bác sĩ nghiêm túc căn dặn cô, thau nhi không ổn định vẫn chưa qua thời gian nguy hiểm ba tháng đầu. Tinh thần lo lắng trong khoảng thời gian dài càng không tốt cho thai nhi, bác sĩ mong cô điều chỉnh tâm trạng cho tốt đồng thời phải chú ý cẩn thẩn trong sinh hoạt hằng ngày
Đinh Thần đặt tay lên bụng xoa nhẹ. Trước kia, cô suy nghĩ quá nhiều, qua một thời gian dài không ngủ ngon giấc nhưng hiện giờ cô và Bùi Tử Mặc đã chia tay, mọi chuyện quá khứ hãy để nó trôi qua. Cô sẽ nhanh chóng chăm sóc bồi bổ sức khỏe để sinh đứa bé khỏe mạnh bụ bẫm.
Cô chợt trông thấy bóng dáng quen thuộc đang từ từ bước đến gần, cô liền cúi gằm.
Đôi dày da đen tuyền xuất hiện ngay trước tầm nhìn hẹp của cô: “Sao em lại ở đây?”
Đinh Thần ngẩng đầu nhìn, cô vờ tỏ vẻ không có chuyện gì: “Không có gì, đến thăm một người bạn”
Bùi Tử Mặc hoài nghi quan sát cô từ trên xuống dưới.
Đinh Thần vờ tỏ vẻ thoair mái hỏi: “Còn anh, anh đến bệnh viện làm gì?”
Bùi Tử Mặc kéo cà vạt: “Vu Tranh vẫn chưa xuất viện, anh đến lấy thuốc giúp cô ấy”
Đi