Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 134791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/791 lượt.
g mùi mẫn ngọt ngào khiến Thi Bách Đào cảm thấy chướng mắt.
Vu Tranh ra vẻ ung dung cất bước tiến vào bãi đỗ xe nhưng trống ngực cô đập tình thịch dồn dập.
Mãi một lúc sau Chu Bảng chẳng rõ từ đâu chui ra, hắn cất giọng chẳng chút khách sáo : “ Cô đúng là chảnh ”
Vu Tranh miễn cưỡng cười : “ Có vào việc nên ra muộn ”
Chu Bảng gật đầu : “ Tiền mang đến chưa ? ”
“ Mang đến rồi ”
Chu Bảng chìa tay : “ Lấy ra đi ”
Thẩm Hạonắm lấy bàn tay anh.
Sắc mặt Vu Tranh lập tức sa sầm, cô ta dáo dác nhìn xung quanh : “ Anh câm miệng cho tôi ”
Chu Bảng liền đổi giọng, khuôn mặt cười hớn hở, hắn nói : “ Dĩ nhiên là có kẻ giúp mình nuôi con, cũng không tồi ”
Miệng lưỡi con người này thật là tùy tiện Chu Bảng, hoàn toàn không đáng tin cậy. Vu Tranh bỗng chốc hối hận, sao cô có thể dễ dàng tin lời hắn ta thế chứ.
Chu Bảng vội vàng nhét tiền đầy túi xách, cười ha hả nói : “ Cảm ơn ! ”
Vu Tranh chẳng hề ngăn cản cũng chẳng cách gì ngăn cản hắn.
Chu Bảng đắc ý chưa được bao lâu thì bị Bùi Tử Mặc đẩy cửa xe đụng hắn ngã lăn ra đất. Hắn toan ngoác miệng chửi thế thì kinh ngạc trông thấy Thẩm Hạo và Bùi Tử Mặc.
Vu Tranh cũng hết sức kinh hoàng, mồ hôi cũng lấm tấm rịn trên chóp mũi, mặt mày trắng bệch. Đàu có cô ta suy nghĩ rất nhanh, rốt cuộc Bùi Tử Mặc đến đây từ lúc nào, xét chi cùng anh ta đã nghe thấy được gì.
“ Tử Mặc ! ”. Cô ta vờ làm bộ mặt tươi cười hớn hở thốt lên.
Bùi Tử Mặc mặt mày chẳng có chút cảm xúc, giật túi tiền trong tay Chu Bảng, ém lại cho Vu Tranh : “ Tôi đã nghe hết rồi, cô không cần phải đưa tiền bịt miệng cho hắn nữa ”
Nụ cười trên môi Vu Tranh lộ vẻ ảm đạm thế lương.
Chu Bảng kinh hoàng hoảng sợ vô cùng, hắn không phải hoàn toàn vì thẹn quá hóa giận khi bị Bùi Tử Mặc biết được chân tướng sự việc mà hắn khiếp sợ vì đường tiền tài của mình bị đánh gãy.
Sắc mặt Vu Tranh trắng bệch nhợt nhạt, mọi chuyện ra nông nỗi này chẳng tài nào cứu vãn được nữa. Vu Tranh nở nụ cười sầu thảm : “ Em nghĩ trăm phương nghìn kế hòng che trời lấp biển, nào ngờ chẳng thể nào dấu được ”
“ Cô không nên lừa dối tôi ”. Ánh mắt Bùi Tử Mặc lóe lên ánh nhìn đau khổ bi thương.
Vu Tranh nghe anh nói vậy thì không khỏi thấy đau lòng, cô cắn ngón tay, cất tiếng khóc nghẹn ngào.
Bùi Tử Mặc không hề oán hận hằn thù gì cô ta, mếu như không phải cô ta cố tình che dấu mọi chuyện thì anh và Đinh Thần sẽ chẳng thể ra nông nỗi này. Sự xuất hiện của Vu Tranh chính là kíp nổ châm ngòi, bào thai cùng chuyện cô ta tự sát đã trwcjtieeps thúc đẩy hôn nhân của anh và Đinh Thần đến bờ vực rạn nứt.
Vu Tranh cười hổn hển, cười gượng gạo khổ sở : “ Giờ thì anh đã biết hết mọi chuyện rồi, anh định xử lý em thế nào đây ? ”
Bùi Tử Mặc chết lặng, đối mặt với nụ cười của Vu Tranh anh không sao cất nên lời. Đứa trẻ trong bụng Vu Tranh không phải của anh, anh hoàn toàn không cần phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào nhưng lòng thương hại cùng cá tính do dự không quyết đoán khiến anh chẳng thể nào thốt ra hai từ đó lúc này.
Thẩm Hạo đứng cạnh sốt ruột nhìn Bùi Tử Mặc, cá tính Bùi Tử Mặc yếu đuối nhu nhược, lại không biết cách từ chối người khác. Anh yêu Đinh Thần nhưng lại không muốn thấy Vu Tranh buồn. Anh không hề biết rằng chính vì sự dây dưa nhập nhằng của anh mới dẫn đến tình trạng như hiện tại. Trên thực tế, anh đxa làm tổn thương sâu sắc đến hai người phụ nữ.
Thẩm Hạo túm lấy ngay Bùi Tử Mặc : “ Cậu phải nhớ rằng, cậu chỉ có thể đối xử toàn tâm toàn ý với một người phụ nữ mà thôi ”
Bùi Tử Mặc như tỉnh ngộ, anh kiên quyết gật đầu.
Chu Bảng thấy tình hình không ổn, hắn toan nghĩ cách chuồn thì Thẩm Hạo túm ngay lấy hắn, cất tiếng quát : “ Anh định chạy đi đâu ? ”
“ Ở đây chẳng phải không còn chuyện của anh rồi hay sao, anh đi trước ”. Chu Bảng nói trơn tru.
Thẩm Hạo hậm hực, trước khi chuyện này chưa được giải quyết thì hắn ta đừng hòng đi khỏi đây.
Vu Tranh cất tiếng thở dài : “ Để hắn ta đi đi ”
Bùi Tử Mặc hỏi lấy làm khó hiểu : “ Vừa rồi hắn ta chẳng phải giở trò tống tiền cô sao, cô dễ dàng buông tha hắn thế ư ? ”
“ Bỏ đi, hắn cũng không đạt được mục đích ”. Đôi mắt Vu Tranh u ám, cô cười khổ sở, âm mưu bại lộ, cô gần như chẳng còn chút tia hy vọng nào nữa : “ Có thể tha thứ thì hãy thả người đi ”
Bùi Tử Mặc buồn bã cất tiếng thở dài, có thể bỏ qua cho Chu Bảng nhưng lại chẳng chịu buông tha cho anh , Bùi Tử Mặc phẩy tay nói : “ Để hắn ta đi ”
Chu Bảng vui sướng, gang bàn chân hắn như được thoa thêm chút mỡ, chớp mắt hắn đã bỏ chạy mất dạng.
Thẩm Hạo ra sức dậm chân,có đôi lúc anh không tài nào hiểu nổi cách giải quyết của Bùi Tử Mặc, rõ ràng là yêu Đinh Thần nhưng lại không thể từ bỏ được Vu Tranh. Đến khi Vu Tranh phạm phải sai lầm lớn nhưng anh lại không nỡ nói nặng lời với cô. Tình thương cứu vớt của Chúa Giê- su trogn lòng anh ta quả thực là vô bờ bến.
Vu Tranh và Bùi Tử Mặc đứng mặt đối mặt, chẳng ai nói lời nào.
Cũng chẳng rõ cả hai đứng như vậy bao lâu, Vu Tranh chợt lên tiế