Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Không Là Tình Yêu

Nếu Không Là Tình Yêu

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 134782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/782 lượt.

àng và thâm tình.
Xem ra vũ hội sắp bắt đầu. Mọi người đều ngó nghiêng xung quanh bằng ánh mắt chờ đợi. Dường như họ đang tìm kiếm hình bóng nữ nhân vật chính trong truyền thuyết. Thế nhưng, Cảnh Mạc Vũ đi thẳng tới một góc trong hội trường.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của rất nhiều người, anh chậm rãi tiến đến trước mặt tôi, cúi người một góc năm mươi độ tiêu chuẩn, khóe miệng ẩn hiện nụ cười lịch thiệp tiêu chuẩn nhất, đồng thời đưa tay về phía tôi. “Tôi muốn mời em cùng tôi nhảy vũ điệu đầu tiên, được không Cảnh phu nhân?”
Luồng ánh sáng tập trung vào chúng tôi. Tôi không nhìn rõ vẻ mặt của những người xung quanh nhưng nghe thấy một hai tiếng ồ kinh ngạc, sau đó là tiếng thì thầm to nhỏ.
“Tất nhiên!” Tôi tao nhã đặt tay vào lòng bàn tay anh. Tay trái anh nhẹ nhàng đặt lên thắt lưng tôi, tiếng nhạc du dương, gấu váy đỏ của tôi tung bay trong không trung, lướt qua ánh mắt ngạc nhiên và tỉnh ngộ của nhiều người. Miệng Cảnh Mạc Vũ dính sát vào tai tôi, hơi thở nóng hổi của anh không ăn khớp với ngữ điệu nhàn nhạt: “Anh không thích em ăn mặc kiểu này...”
Tôi biết điều đó. Tôi đang định đổ hết trách nhiệm lên đầu tên chuyên gia trang điểm thì anh nói tiếp: “Em khiến đàn ông đều muốn ôm em lên giường...”
Tôi nở nụ cười rạng rỡ. “Gồm cả anh sao?”
“... Anh cũng là đàn ông.” Chúng tôi quay mấy vòng. Cảnh Mạc Vũ nhẹ nhàng vuốt ve bờ eo tôi, đó không phải là động tác của vũ điệu xã giao. “Sau khi vũ hội kết thúc, chúng ta về căn hộ của chúng ta đi!”
“Hả!” tôi đương nhiên hiểu rõ ý anh, vội vàng nhắc nhở người đàn ông sắp mất hết khả năng kiềm chế: “Không được, bác sĩ nói trong ba tháng đầu chúng ta không thể...”
Cảnh Mạc Vũ cụp mi mắt, nhìn chăm chú vào vùng da mà bộ váy của tôi không thể che đậy, hơi thở bên tai tôi càng nồng nàn. “chúng ta có thể thử cách khác.”
Dục vọng của anh biến thành ngọn lửa bùng cháy trong huyết mạch của tôi. Bàn tay tôi đặt trên vai anh bất giác di chuyển xuống trước ngực. “Khả năng kiềm chế của anh càng ngày càng kém, anh trai...”
Cảnh Mạc Vũ siết chặt vòng tay đang ôm eo tôi, cơ thể nóng hổi của hai chúng tôi dính chặt vào nhau, không khoảng cách. Một buổi khiêu vũ xã giao xuất hiện trước toàn thể công nhân viên đã biến thành vũ điệu quấn quýt. Lần đầu tiên xuất hiện trước toàn thể nhân viên của Cảnh Thiên đã tạo dựng hình tượng xấu, sau này tôi sẽ sống sao đây?
Vũ điệu sắp kết thúc, tôi thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị cho tư thế đẹp đẽ cuối cùng. Ánh mắt Cảnh Mạc Vũ bỗng ngây ra, toàn thân cứng đờ. Chúng tôi thay đổi vị trí theo tiếng nhạc, vừa khéo tôi có thể dõi theo ánh mắt anh.
Một người con gái mặc bộ đồ trắng đơn giản đứng trước cửa. Tuy gương mặt cô ta không chút sắc hồng, tuy dáng vẻ cô ta vô cùng tiều tụy, tuy trên khuỷu tay cô ta quấn tấm vải tang đen, vẻ đẹp của cô ta vẫn “như mây che bóng nguyệt, như gió bay làn tuyết”.
Trái tim tôi chùng xuống, bước nhảy chậm hơn tiết tấu bản nhạc nửa nhịp, may mà Cảnh Mạc Vũ nhanh chóng thay đổi tiết tấu bước đi để phối hợp với tôi, bằng không nhất định sẽ vướng vào chân anh, trở thành trò cười cho thiên hạ.
Sau khi điều chỉnh bước nhảy, tôi cau mày, nghiêng đầu nhìn Cảnh Mạc Vũ. “Sao cô ta lại xuất hiện ở đây?”
Anh trả lời tôi bằng nụ cười thờ ơ như không hề liên quan đến bản thân, thì thầm nhắc nhở tôi: “Em hãy tập trung khiêu vũ, đừng nghĩ tới những chuyện không liên quan.”
Tôi nghĩ cũng có lý, thế là tôi nín thở, cố gắng làm tốt việc trước mắt. Khi vũ điệu kết thúc, chúng tôi đã hoàn thành một cách hoàn hảo. Cảnh Mạc Vũ không hề lướt qua Hứa Tiểu Nặc, tựa như cô ta chỉ là một người xa lạ. Đám đông đang mải xem trò vui cũng không để ý đến cô ta, bởi ánh mắt họ còn mải dõi theo nơi ánh đèn chiếu sáng.
Bản nhạc tắt hẳn, đèn lại được bật sáng, cả hội trường sáng bừng. Hứa Tiểu Nặc đi xuyên qua đám đông, chậm rãi tiến về phía chúng tôi. Có người nhận ra cô ta liền dùng ánh mắt khinh miệt thương mại liếc qua giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mi cô ta. Cảnh Mạc Vũ vờ như không thấy, anh ôm eo tôi đi lên sân khấu phía trước. Lúc đi lên bậc, anh còn quan tâm giúp tôi kéo vạt váy, đồng thời nhắc nhở tôi: “Nhớ chú ý dưới chân!” Tôi liếc mắt xuống đám đông, Hứa Tiểu Nặc đang đứng như trời trồng.
Nhân viên phục vụ đã chuẩn bị sẵn một ly rượu và một ly nước, mang đến chỗ chúng tôi. Cảnh Mạc Vũ đặt ly nước vào tay tôi còn anh cầm ly rượu. Người chủ trì đại diện Cảnh Mạc Vũ cảm ơn sự có mặt của mọi người và thân phận của tôi. Sau đó anh đưa micro cho Cảnh Mạc Vũ.
Vì đây là kiểu tiệc của Tây nên lời phát biểu của Cảnh Mạc Vũ cũng ngắn gọn, súc tích như thói quen của người phương Tây: “Cảm ơn quý vị đã tới dự buổi tiệc ngày hôm nay để tôi có cơ hội giới thiệu người vợ đáng yêu của tôi với quý vị... Tôi và phu nhân của tôi đã kết hôn bốn tháng. Trong bốn tháng qua, thường có người hỏi tôi, tại sao không giới thiệu bà xã để mọi người làm quen? Rồi là người phụ nữ như thế nào mới khiến tôi vội vàng chuẩn bị đám cưới trong vòng năm ngày? Cũng có người hỏi tôi, tại sao lại cưới em gái về mặt pháp luật? N


Pair of Vintage Old School Fru