Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2402 lượt.
Hứa Hủ đứng ở ngoài đám đông. Ngắm gương mặt nghiêng trầm tĩnh tuấn tú và đôi mắt ấm áp đầy ý cười của Quý Bạch, cô cũng không nhịn được, khóe miệng cong lên.
Bị thiệt rồi.
Nếu biết trước anh cũng đi cùng, tối qua còn lâu cô mới ngủ cùng anh.
Ánh nắng chói chang đốt nóng mặt đất, trên cánh đồng bát ngát vô bờ, cây cỏ nhẹ nhàng đung đưa trong gió. Trời và đất phảng phất chỉ có hai màu sắc, đó là màu xanh lam trong vắt như vừa được gột rửa trên đỉnh đầu và màu xanh lá cây đậm đặc ở dưới chân.
Đoàn tàu hỏa lao nhanh qua sườn núi, còi tàu reo vang, phá vỡ không khí tĩnh mịch.
Hôm nay là ngày thứ hai tổ chuyên án nhập cảnh vào Miến Điện.
Sau khi đến Yangon, thành phố lớn nhất Miến Điện chiều ngày hôm qua, cảnh sát hai nước Trung Miến đã tiến hành cuộc hội ngộ.
Mục đích chuyến đi lần này của tổ chuyên án Trung Quốc không chỉ bắt một mình ‘anh Lỗ’, mà xóa sổ cả tập đoàn tội phạm vượt biên giới do ả cầm đầu. Vì vậy hôm nay, tổ chuyên án đáp tàu hỏa đến bang Kachin, nơi có nhiều khả năng băng nhóm tội phạm của ‘anh Lỗ’ đóng quân.
Ngữ khí của cô đặc biệt thờ ơ bình thường, nhưng cũng khiến khóe miệng Quý Bạch cong lên. Anh cất giọng trầm thấp, ngữ điệu rất vui vẻ: “Tối qua anh đâu có làm gì.”
Hứa Hủ hơi bối rối.
Cô có thể mạnh mồm nhắc đến từ ‘làm tình’ với Hứa Tuyển, khiến anh trai nghẹn giọng, nhưng mỗi câu nói ý tứ của Quý Bạch, đều khiến cô cảm thấy mất tự nhiên.
Anh trai nói chí phải, cô đúng là ‘con gái là người ngoài họ’ (*).
(*) Trong xã hội cũ, con gái sinh ra đã mang tư tưởng hướng về người chồng.
“Tại sao anh lại quyết định đi Miến Điện?” Hứa Hủ chuyển đề tài. Hôm Cục trưởng tuyên bố, anh đâu có ý tham gia hành động lần này.
Quý Bạch không trả lời, giơ tay đóng cửa phòng rửa mặt. Anh bỏ đồ dùng vệ sinh cá nhân rồi kéo cô vào lòng, cúi xuống đặt lên môi cô nụ hôn nồng cháy.
Còn phải hỏi sao? Chuyến công tác này, anh có đi hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến đại cục. Anh chỉ vì muốn ở bên cô mà thôi.
***
Quý Bạch cũng chỉ thân mật một lúc cho đỡ nhớ, không bao lâu sau, anh thả Hứa Hủ về cabin của cô.
Tàu hỏa lắc lư, Hứa Hủ ngủ không yên giấc. Trong lúc mơ mơ màng màng, cô đột nhiên cảm thấy đoàn tàu dừng lại, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng bước chân rầm rập. Thỉnh thoảng có người dùng tiếng Miến Điện hét câu gì đó.
Hứa Hủ và Trần Nhã Lâm lập tức cảnh giác ngồi dậy, kéo rèm cửa sổ quan sát. Tàu hỏa dừng lại ở một nhà ga nhỏ. Bên ngoài, ánh đèn quân dụng chiếu sáng như ban ngày. Rất nhiều binh lính tay cầm súng đi lại ở xung quanh sân ga, ít nhất cũng tới vài chục người.
Tất cả người của tổ trọng án đều đi ra ngoài cabin, đứng ở hành lang tối om, cảnh giác quan sát động tĩnh bên ngoài đoàn tàu. Hứa Hủ và Quý Bạch nhìn nhau qua đám đông.
Trên sân ga, binh lính tụ tập ngày càng nhiều, tựa hồ cứ ba bước chân lại có người đứng gác, bao vây cả đoàn tàu.
Vài phút sau, viên sĩ quan cảnh sát người Miến Điện đi tới.
Tình hình nhanh chóng được làm rõ. Hóa ra bang Kachin tuy do tư lệnh quân độc lập thống nhất cai quản, nhưng các đội quân bên dưới vàng thau lẫn lộn, thường dùng vũ lực chọi nhau. Trong thị trấn nhỏ ở phía trước có hai phe phái xảy ra xung đột, có nhiều khả năng xảy ra cuộc đọ súng.
Sĩ quan thuộc quân Kachin đi cùng tổ chuyên án tên là Tisza, là người đàn ông tầm hai bảy hai tám tuổi có nước da đen thui, mặt mũi sáng sủa. Anh ta thông qua phiên dịch, vỗ về mọi người: “Xin các vị cứ yên tâm, trên tàu của chúng ta có lá cờ đại diện tổng tư lệnh, bọn họ không dám mạo phạm. Bây giờ bọn họ bao vây đoàn tàu, chỉ là hy vọng chúng ta không nhúng tay vào chuyện xảy ra ở phía trước. Xin các vị hãy quay về phòng nghỉ ngơi.” Nói xong, anh ta còn dùng tiếng Trung ngọng nghịu bổ sung một câu: “Tốt.” Có nghĩa là tình hình vẫn ổn.
Mặc dù Tisza nói vậy, hai sĩ quan Miến Điện còn lại vẫn hết sức căng thẳng, khiến người của tổ chuyên án không thể yên tâm. Trần Nhã Lâm chau mày nói bằng tiếng Miến Điện: “Tôi và các anh đi ra ngoài xem thế nào.” Một cảnh sát lớn tuổi trong tổ nói: “Tôi đi cùng cô.”
Trần Nhã Lâm gật đầu, quay lại nói với Hứa Hủ: “Cô hãy ở lại nơi này, nhớ khóa trái cửa cabin.” Nói xong, hai người cùng viên sĩ quan Miến Điện và Tisza đi về toa xe phía trước.
Hứa Hủ không hề cảm thấy căng thẳng. Trước đó, cô đã xem qua tài liệu liên quan đến Miến Điện, tổng tư lệnh Kachin là người có rất uy tín. Hơn nữa từ trước đến nay, chưa có một người lính Miến Điện nào động đến nhân viên công vụ Trung Quốc. Ai dám chọc giận anh bạn láng giềng lớn mạnh? Hơn nữa khẩn trương cũng vô dụng, chỉ tổ lãng phí tinh lực.
Hứa Hủ quay người đi vào cabin, khóa trái cửa, nằm lên giường. Cô để cây gậy cảnh sát tùy thân ở bên tay, đề phòng bất trắc.
Quý Bạch dõi theo Hứa Hủ cho đến khi cô đi vào cabin, sau đó anh cùng những người khác trở về cabin của mình.
Đoàn tàu vẫn lặng lẽ dừng ở sân ga, ánh đèn ở bên ngoài vẫn sáng chói. Đám đàn ông ngay từ đầu đã quan sát động tĩnh ở ngoài cử