Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2395 lượt.
isza vốn nghi ngờ hành động lần theo dấu vết tội phạm của tổ chuyên án, bởi đám côn đồ đã bỏ đi mấy tiếng đồng hồ. Nhưng khi tận mắt chứng kiến người của tổ chuyên án căn cứ vào dấu vết bánh xe, dấu chân và bản đồ tiến hành định vị một cách chính xác, anh ta không khỏi khâm phục năng lực phán đoán của cảnh sát Trung Quốc.
Xe tải chạy trên con đường núi cả đêm, đến khi trời sáng, Tisza kiếm được mấy chiếc xe con.
Quý Bạch không nghỉ ngơi, đích thân điều khiển một chiếc ô tô, Hứa Hủ và hai người lính ngồi ở hàng ghế phía sau. Vài tiếng sau, anh đổi tay lái với một người lính trung niên, sau đó ngồi cạnh Hứa Hủ.
Quý Bạch nắm tay Hứa Hủ, hỏi cô: “Em nhìn nhận thế nào về tình hình hiện tại?”
Hứa Hủ mỉm cười: “Là cơ hội.”
Quý Bạch cũng cười.
Hứa Hủ nói tiếp: “Thái độ của đám người này vô cùng ngông cuồng, lời lẽ có chút không thực tế. Em đoán thế lực tội phạm của ‘anh Lỗ’ sau khi bị đánh mạnh ở trong nước, dạt sang bên này và thu nhận thêm thành viên mới. Bọn chúng còn trẻ tuổi nên hành sự mới to gan hống hách như vậy. Từ trước đến nay, ‘anh Lỗ’ đều rất thận trọng, chúng ta vẫn không biết gì về băng nhóm tội phạm của cô ta ở Miến Điện. Đám người này lộ diện, ngược lại tạo cơ hội truy đến tận gốc cho chúng ta.”
Quý Bạch cười cười: “Cục phó Tôn nói chí phải, hôm nay đúng là ngày khởi đầu thuận lợi.”
Một lát sau, Hứa Hủ hỏi nhỏ: “Tối qua có phải anh đứng gác ở bên ngoài cabin của em cả đêm? Thật ra không cần thiết làm vậy.”
Bên cạnh không có động tĩnh, Hứa Hủ ngoảnh đầu nhìn, Quý Bạch mệt đến mức tựa vào thành ghế phía sau ngủ từ bao giờ.
Tổ chuyên án lần theo dấu vết tội phạm hai ngày liền.
Đến trưa ngày thứ ba, họ đến thành phố Maija. Theo manh mối có trong tay, đây là nơi băng nhóm ‘anh Lỗ’ thường xuyên qua lại. Vì vậy, tổ chuyên án càng khẳng định thân phận của đám người này.
Maija là một trong những thành phố sầm uất nhất Miến Điện. Nhưng trông nó chẳng khác phố huyện nào đó ở Trung Quốc là bao. Những tòa nhà mới xây nằm bên cạnh rừng cây và đồng ruộng. Trên đường xuất hiện xe BMW, Mercedes, cũng có cả xe công nông.
Trong thành phố có mấy con đường đầy rẫy casino, quán bar, đèn đóm nhấp nháy giữa ban ngày, tiếng nhạc đinh tai nhức óc. Trên đường phố người đi bộ tấp nập. Đám tội phạm lái một chiếc xe bảy chỗ ngồi, dừng lại ở một ngôi nhà nhỏ không bắt mắt nằm sau casino.
Tổ chuyên án không vây bắt ngay lập tức, mà ‘thả cần câu dài, câu cá lớn’ như Hứa Hủ nhận định. Tổ trưởng Tôn Phổ bố trí hai cảnh sát hình sự ở lại khu vực casino theo dõi, còn những người khác tìm chỗ nghỉ ngơi.
Hứa Hủ: “... Không cần đâu, cám ơn.”
Anh chàng binh sĩ nghe không hiểu, ngoác miệng cười với cô rồi rời đi. Đi vài bước, anh ta giơ tay làm động tác thắng lợi với đám binh lính ngoài hành lang. Đám binh lính đều ồ lên, đồng thời nhìn Hứa Hủ.
Gặp phải tình huống như thế này, một cô gái bình thường sẽ ngượng ngùng, nhưng tâm trạng Hứa Hủ không hề xao động. Im lặng trong giây lát, cô buông đũa, chắp hai tay gật đầu mỉm cười với đám binh lính, bày tỏ sự cảm ơn.
Đám binh lính tươi cười rạng rỡ. Hứa Hủ tiếp tục ăn cơm, cô nếm thử món cá, mùi vị cũng được.
Một lúc sau, lại có một binh sĩ đi đến, tay xách quả dưa lớn, do anh ta vặt ở ruộng bên cạnh. Lần này, Hứa Hủ hơi áy náy, cô đứng dậy đẩy tay từ chối. Anh lính trẻ gạt tay cô, đặt quả dưa xuống bàn. Sau đó, anh ta nở nụ cười tươi, ngẩng cao đầu đi về chỗ cũ như vừa lập công.
Quý Bạch vừa ăn cơm, vừa nhướng mắt theo dõi đám binh lính lần lượt đến bên bàn Hứa Hủ. Một cảnh sát hình sự lớn tuổi người Vân Nam ngồi bên cạnh cười nói: “Đàn ông Đông Nam Á đều thích con gái có làn da trắng trẻo. Hứa Hủ ở nơi này rất được hoan nghênh.”
Trần Nhã Lâm cười: “Buổi trưa có một người lính nói với tôi: Cảnh sát Trung Quốc các chị bắt tội phạm rất giỏi, nhưng sao lại để một cô bé đi phá án cùng? Trông cô ấy còn nhỏ hơn em gái tôi.”
Nghe Trần Nhã Lâm nói vậy, người cảnh sát hình sự ở bên cạnh bật cười.
Trần Nhã Lâm nói tiếp: “Tôi còn nghe thấy bọn họ gọi ‘Thỏ, thỏ’ gì đó, chắc là đặt biệt hiệu cho Hứa Hủ.” Chị thở dài: “Những người lính này phần lớn là con em nhà nông, mới tý tuổi đầu đã bị cuốn vào chiến loạn, không được hưởng môi trường trưởng thành bình thường. Thật ra bản tính của bọn họ đều chất phác và lương thiện, không hề có ác ý.”
Người cảnh sát lớn tuổi cười ha hả. Quý Bạch chú ý lắng nghe, đám binh lính nói bằng tiếng Miến Điện, trong đó xuất hiện cả từ tiếng Trung ‘thỏ’, ‘thỏ con’ gì đó.
Lúc này, còi tập hợp vang lên, đám binh lính đều đứng dậy đi tới chỗ Tisza. Hành lang trống không trong giây lát. Hứa Hủ vẫn ngồi nguyên một chỗ ăn cơm.
Một lúc sau, Quý Bạch nhận được tin nhắn của cô: “Em ăn không hết, anh biết chỗ nào đổ đi không?”
Quý Bạch nhắn lại: “Em hãy đi ra sau nhà đợi anh.”
***
Sau nhà là một hành lang rất rộng, được lát toàn bằng gỗ màu nâu vàng, giẫm chân xuống nền nhà phát tiếng kêu cồm cộp. Bên ngoài là ngọn núi nhỏ, rừng cây rậm rạ