XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342661

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2661 lượt.


Diêu Mông vùi đầu vào ngực anh ta, sau đó ngẩng mặt mỉm cười: “Không có gì, em trò chuyện với Hứa Hủ một lúc.”
***
Mười mấy ngày sau đó, cảnh sát điều động một lực lượng lớn, lùng bắt Phùng Diệp trên phạm vi toàn tỉnh nhưng không có kết quả. Việc điều tra các mối quan hệ của nạn nhân Bạch An An cũng không có tiến triển.
Thần kinh của những người cảnh sát hình sự ngày càng căng lên như dây đàn. Bọn họ chỉ sợ một hôm nào đó đột nhiên xuất hiện nạn nhân thứ hai.
Vụ án giậm chân tại chỗ, nhưng cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Quý Bạch không tiết lộ chuyện Hứa Hủ mang thai với các đồng nghiệp. Hiện tại vụ án căng thẳng, không thể vì lý do cá nhân khiến mọi người phân tâm. Anh chỉ nói với Triệu Hàn, gần đây sức khỏe của Hứa Hủ không tốt, nhờ Triệu Hàn thay anh lưu ý đến cô. Triệu Hàn đương nhiên gật đầu nhận lời. Mọi việc vặt vãnh ở trong đội đều do Triệu Hàn phụ trách, có anh ta lo liệu, cuộc sống của Hứa Hủ sẽ thuận lợi hơn.
Tuy công việc khẩn trương nhưng may mắn là tình trạng ‘bầu bì’ của Hứa Hủ rất suôn sẻ. Ngoài mấy ngày đầu hay buồn nôn, cô nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường. Mỗi ngày tinh thần đều rất tốt, sắc mặt hồng hào tươi tắn. Quý Bạch tự hào phát biểu, là gen khỏe mạnh của anh đang cải thiện thể chất của Hứa Hủ.
Buổi trưa hôm nay, mọi người cùng đi căn tin ăn cơm. Bởi vì công việc căng thẳng nên giờ ăn là khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi. Mọi người đều tích cực trò chuyện trêu đùa.
Căn tin đông người, Quý Bạch sợ Hứa Hủ bị xô đẩy nên bảo cô ngồi xuống trước. Anh giúp cô lấy một lượng cơm và thức ăn như ngày thường. Sau đó, anh ngồi cạnh cô, vừa ăn vừa nghe người khác tán gẫu.
Hứa Hủ lặng lẽ ăn cơm, không gây sự chú ý của mọi người. Một lúc sau, cô đột nhiên đẩy nhẹ người Quý Bạch. Quý Bạch ngoảnh đầu, thấy khay cơm của cô đã trống không. Hôm nay, cô ăn rất nhanh.
“Em ăn xong rồi à? Để anh đưa em lên phòng?”
Hứa Hủ: “Em muốn ăn thêm chừng đó.”
Hứa Hủ vừa dứt lời, mọi người đều quay về phía cô. Các đồng nghiệp đều biết bình thường cô ăn rất ít, hôm nay ‘sức chiến đấu’ đúng là khác thường.
Hứa Hủ xấu hổ: “Hôm nay em hơi đói.” Mọi người tất nhiên không để con gái ngượng ngùng, đều cười nói nên ăn nhiều một chút, bình thường Hứa Hủ ăn ít quá.
Đại Hồ buông một câu chọc cười: “Chị dâu vẫn còn đang lớn, đương nhiên phải ăn đủ lượng cơm.”
Mọi người đều cười ồ, Quý Bạch vỗ vai Đại Hồ: “Chú có con mắt tinh tường.”
Hậu quả của việc ăn no là buồn ngủ. Để Hứa Hủ có thể nghỉ ngơi tử tế, Quý Bạch đã xin Cục cấp cho một phòng ký túc. Như vậy, Hứa Hủ có thể tranh thủ chợp mắt vào buổi trưa.
Buổi trưa, phòng ký túc vừa ấm áp vừa tĩnh mịch. Hành lang cũng vắng lặng như tờ, bên ngoài cửa sổ cành lá cây đung đưa. Hứa Hủ ngồi tựa vào đầu giường, Quý Bạch ôm vai cô, ánh mắt anh dừng lại ở vùng bụng vẫn còn phẳng lỳ của cô.
“Để anh xem lớn thêm bao nhiêu thịt rồi.” Quý Bạch nổi hứng, cúi người ghé sát bụng Hứa Hủ.
Hứa Hủ cúi đầu, bắt gặp gương mặt nghiêng tuấn tú của Quý Bạch, đôi mắt và lông mày đen của anh đặc biệt ôn hòa. Cô không nhịn được, giơ tay vuốt ve mái tóc ngắn của anh.
Hứa Hủ mới mang thai hai tháng, tất nhiên chẳng có gì khác biệt. Quý Bạch vừa định ngẩng đầu, đập vào mắt anh là bộ ngực của cô. Hôm nay cô mặc áo sơ mi trắng bó sát thân. Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay nguyên nhân góc độ, anh thấy bộ ngực cô rõ ràng đầy đặn hơn bình thường.
Quý Bạch ngồi thẳng người, vùi mặt vào cổ áo Hứa Hủ, hôn lên làn da trắng nõn mềm mại của cô từ trên xuống dưới: “Thịt dồn hết về chỗ này rồi.”
Hứa Hủ phì cười, cô giơ tay nhẹ nhàng kéo cổ áo Quý Bạch, ghé môi hôn anh.
Đúng lúc này, điện thoại của Quý Bạch đổ chuông. Hai người lập tức buông tay, đồng thời nhìn máy di động. Là Lão Ngô gọi đến: “Sếp, vừa phát hiện ra thi thể thứ hai.”
***
Khi Quý Bạch và người của đội cảnh sát hình sự đến hiện trường vụ án, đã là tầm chạng vạng tối.
Đây là vùng núi cách địa điểm vứt xác nạn nhân lần trước mấy chục cây số, vị trí càng hẻo lánh hơn. Lúc này, ráng chiều bao phủ khắp không gian. Thi thể nằm trong rừng cây trước một cái hang động, vẫn là dáng vẻ đẹp đẽ và kỳ quái như vậy.
Trong lúc nhân viên pháp y khám nghiệm thi thể nạn nhân, Quý Bạch và Hứa Hủ đứng cách đó vài bước. Triệu Hàn báo cáo: “Người chết là Lý Điềm Điềm, hai mươi bốn tuổi, nghiên cứu sinh học viện âm nhạc, biến mất từ một tuần trước. Bởi vì nạn nhân cùng bạn thuê nhà sống bên ngoài trường, bình thường rất hay đi qua đêm, đồng thời thường đi du lịch nên người bạn không để ý, cũng không báo cảnh sát.”
Lúc này, nhân viên pháp y đứng dậy tiến lại gần: “Thời gian tử vong từ tám đến mười hai giờ hai hôm trước, tình hình cơ bản giống nạn nhân đầu tiên, chỉ là thời gian lâu hơn nên mức độ thối rữa của thi thể cao hơn một chút. Ngoài ra, vết thương ở âm đạo nặng hơn, có vết thương hình như được tạo thành sau khi nạn nhân qua đời, chúng tôi cần giám định thêm mới có thể xác nhận.”
Mọi người đều rùng mình, Đại Hồ hạ giọng mắng một câu: “Mẹ kiếp, đúng là đồ biến thái.”
Quý Bạc