Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2664 lượt.
dép của cô và Lâm Thanh Nham. Vừa nghe Triệu Hàn nhắc đến cỡ giày, Diêu Mông vô thức để ý đến những đôi giày đàn ông trên giá: Cũng là số 42.
Diêu Mông phì cười, cô cảm thấy bản thân quá căng thẳng. Cô lặng lẽ đi vào phòng ngủ nằm xuống giường. Lâm Thanh Nham phát giác ra động tĩnh từ trong giấc ngủ say, anh ta trở mình, ôm cô từ phía sau.
Cũng trong đêm hôm đó, Hứa Hủ được Quý Bạch đưa về nhà nghỉ ngơi, rồi anh quay lại Cục Cảnh sát làm việc. Đến lúc tờ mờ sáng, Quý Bạch nhận được điện thoại của Hứa Hủ: “Anh nói đúng, chúng ta nên coi đây là vụ án mới hoàn toàn để điều tra nghiên cứu. Bây giờ em đã có chân dung sơ bộ về tội phạm. Em nghĩ, có thể điều tra ra hắn trong cả thành phố Lâm.”
Lúc gọi điện thoại cho Quý Bạch, Hứa Hủ đã bắt xe đến Cục Cảnh sát. Bây giờ, trời đã tờ mờ sáng, không khí giá lạnh, xung quanh phảng phất được bao trùm một lớp sương mù dày đặc. Hứa Hủ chậm rãi đi từng bước lên tầng trên, từ xa đã nhìn thấy Quý Bạch cầm điện thoại, xuất hiện ở đầu cầu thang.
“Vào trong rồi nói sau.” Bắt gặp bộ dạng phong phanh nhưng tinh thần hết sức phấn chấn của cô, Quý Bạch xót xa trong lòng, anh ôm chặt cô trong vòng tay của mình.
Hiện tại, những người cảnh sát hình sự và công an khu vực đều chia nhau đi tuần tra ở bên ngoài. Sau khi quay về văn phòng, Quý Bạch báo cáo tiến triển công việc với Cục trưởng suốt đêm. Lúc này, Cục trưởng đã chợp mắt trong phòng nghỉ của ông, cả văn phòng rộng lớn của đội cảnh sát hình sự trống không. Quý Bạch kéo tay Hứa Hủ ngồi xuống ghế sofa, rót cho cô cốc nước ấm, rồi nắm tay cô: “Em nói đi!”
Về phương diện kinh nghiệm phá án, Hứa Hủ còn lâu mới bằng Quý Bạch. Đặc biệt, trong công tác điều tra hiện trường phạm tội và tìm kiếm chứng cứ quan trọng, bất kể là tính nhạy bén hay tính logic, Quý Bạch đều lão luyện hơn cô. Nhưng đối với vụ án này, dấu vết lưu lại ở hiện trường quá ít, hơn nữa hung thủ tùy cơ gây án, nên phương pháp điều tra bình thường gặp hạn chế. Trong khi đó, suy đoán tâm lý của Hứa Hủ không hề bị ảnh hưởng và ràng buộc.
Hứa Hủ gật đầu, từ tốn mở miệng: “Mấy ngày nay, em luôn tưởng tượng bản thân là tên giết người biến thái, phỏng đoán tâm lý của hắn, nên đã có một số suy nghĩ sâu hơn.”
Bất kể là trường hợp nào, việc hung thủ lựa chọn bọn họ, ý nghĩa tượng trưng cũng rất rõ ràng. Hắn hy vọng cuộc đời hắn có thể như bọn họ, bắt đầu từ giai đoạn mới bước vào đời tràn đầy sức sống.
Là người có tâm lý biến thái, cách thức hắn thực hiện ý đồ là chiếm đoạt thân thể và sinh mệnh của nạn nhân. Hắn đã bị nghiện trò này.”
Quý Bạch trầm mặc trong giây lát, đáp lời: “Em nói tiếp đi.”
Hứa Hủ gật đầu: “Vụ án ‘Sát thủ thiên sứ’ ba năm trước chưa từng công khai ở đại lục. Sư huynh Dương Thanh Lâm nói, lúc đó trên mấy BBS chính xuất hiện vài tấm ảnh đăng vào lúc nửa đêm, nhưng vài tiếng sau đã bị xóa sạch, không lưu truyền ra bên ngoài. Vì vậy, ở Trung Quốc không nhiều người biết đến vụ này. Hung thủ quen thuộc vụ án như vậy, chỉ có hai khả năng: Thứ nhất, hắn từng làm việc hoặc sinh sống ở Hồng Kông. Thứ hai, năm đó hắn là người tinh thông các diễn đàn trên mạng. Loại người này thường là sinh viên hay nhân viên văn phòng trẻ tuổi.
Thứ ba, việc lựa chọn địa điểm giấu xác nạn nhân chứng tỏ hung thủ rất quen thuộc khu vực rừng núi gần thành phố Lâm, chắc hắn phải ra vào tìm hiểu khu vực này mấy tháng liền. Tuy ở gần đó không gắn camera giám sát, nhưng trên những con đường quốc lộ từ thành phố Lâm đi đến khu vực rừng núi đều có camera giám sát. Chúng ta có thể tiến hành thống kê những cuộn băng ghi hình giao thông trên những con đường này.
Thứ tư, lần trước anh nói, hung thủ có một ngôi nhà riêng yên tĩnh, thời gian làm việc linh hoạt và thường xuyên rảnh rỗi mới có thể theo dõi quan sát nạn nhân. Đây cũng là một trong những điều kiện để chúng ta sàng lọc đối tượng.”
Buổi sáng sớm của mùa thu mát lạnh, nhưng trong phòng vừa ấm áp vừa yên tĩnh. Nghe Hứa Hủ nói xong, Quý Bạch không lập tức tỏ thái độ, anh trầm ngâm vài giây mới mở miệng: “Những kết luận của em chỉ là suy đoán, không có chứng cứ xác thực. Hơn nữa, có những điều kiện chúng ta không thể điều tra. Một số điều kiện dù có thể sàng lọc, thì cũng sẽ tồn tại một đống người phù hợp điều kiện đó. Đây chỉ được coi là thử nghiệm mang tính bổ sung... Anh có thể bố trí hai trinh sát cho em là nhiều nhất.”
Hứa Hủ gật đầu. Tuy cô có một linh cảm mạnh mẽ, chắc chắn sẽ sàng lọc ra người này, nhưng xét từ góc độ khách quan, suy luận của cô tồn lại quá nhiều nhân tố không xác định, trong khi chẳng có khả năng nào chắc chắn. Quý Bạch là người kiểm soát toàn cục diện, anh không thể bố trí chủ lực cho cô. Điều này cô hoàn toàn thông cảm.
“Được, hai người cộng thêm em là đủ rồi.”
Lúc này, Quý Bạch mới mỉm cười. Anh đứng dậy lấy một tập tài liệu ở trên bàn đưa cho cô. Hứa Hủ vừa mở ra xem, gương mặt cô lộ vẻ mừng rỡ ngay tức thì.
Quý Bạch nói: “Trước đó, anh đã bảo Triệu Hàn sàng lọc những chiếc xe ô tô ra vào khu vực