Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2280 lượt.
hiểu ra ngọn nguồn, quay sang cười cười với Quý Bạch.
Bắt gặp gương mặt đỏ ửng của Hứa Hủ, khóe mắt Quý Bạch ẩn hiện ý cười nồng đậm. Nhưng cuối cùng anh cũng rời ánh mắt khỏi người cô, nghiêm túc cùng mọi người tiếp tục thảo luận vụ án.
Cuộc họp nhanh chóng kết thúc, mọi người đều đứng dậy. Hứa Hủ cúi thấp đầu không nhìn bất kỳ ai. Ánh mắt Quý Bạch như có như không dừng lại ở người cô.
Lúc này, Lão Ngô tiến lại gần: “Tuy vụ án căng thẳng, nhưng cuộc sống là cuộc sống, việc đáng chúc mừng vẫn phải chúc mừng. Chúc mừng hai người.” Quý Bạch mỉm cười: “Cám ơn chú.”
Triệu Hàn và mấy cảnh sát hình sự cũng vây quanh, lần lượt lên tiếng chúc mừng. Quý Bạch thản nhiên cám ơn tất cả mọi người. Triệu Hàn nói: “Sếp lợi hại thật đấy, tối qua bận rộn như vậy mà sếp vẫn có thời gian tặng nhẫn.”
Quý Bạch cười cười: “Đúng là hơi vội vàng, may mà Hứa Hủ chịu đeo.”
Mặt Hứa Hủ sắp bốc lửa đến nơi. Đợi mọi người đi hết, Quý Bạch liền ngoảnh đầu lặng lẽ nhìn cô.
Hứa Hủ vẫn cúi đầu, giơ tay đến trước mặt anh: “Tối qua em tò mò nên đeo thử, nhưng không thể tháo ra. Anh tháo giúp em đi.”
“Ờ, vậy à?” Quý Bạch cầm tay cô, quan sát tỉ mỉ một lúc. Sau đó, anh mỉm cười: “Đầu óc anh có vấn đề mới giúp em tháo ra.”
Hứa Hủ: “...”
Cô vừa tức vừa buồn cười, không biết phải nói điều gì. Quý Bạch cũng không lên tiếng, đôi mắt đen nhìn cô chăm chú. Ánh mắt của anh khiến tim Hứa Hủ rung lên một nhịp.
“Anh không thúc giục em, nhưng thái độ của anh từ đầu đến cuối rất rõ ràng. Đối với anh, khoảng thời gian nửa năm đã đủ khiến anh xác định, em là người phụ nữ anh muốn cưới làm vợ.” Anh cất giọng dịu dàng: “Đợi khi nào vụ án kết thúc, anh nhất định sẽ bù lại chuyện cầu hôn và tặng nhẫn. Em cứ từ từ suy nghĩ.”
“Ừm...”
Ngắm gương mặt đỏ bừng của Hứa Hủ, Quý Bạch còn định trêu chọc cô vài câu. Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, Triệu Hàn lao đến cửa văn phòng.
“Sếp, vừa nhận được tin phát hiện ra thi thể thứ ba ở khu rừng núi. Phán đoán sơ bộ về thời gian tử vong là tối ngày hôm qua.”
Quý Bạch và Hứa Hủ giật mình, đồng thời đưa mắt về phòng thẩm vấn ở phía đối diện trên hành lang.
Cả buổi tối hôm qua Lâm Thanh Nham đều ở phòng thẩm vấn, trong khi xác chết thứ ba lại xuất hiện vào đúng khoảng thời gian này.
Rừng núi bao la bát ngát, một màu xanh trải dài không có tận cùng. Lúc này, trên con đường đi vào vùng núi không còn yên tĩnh như mọi ngày.
Một loạt xe ô tô sơn hàng chữ ‘đài truyền hình XX’, ‘báo XX’ phóng qua. Rất nhiều sinh viên ngồi xe đạp hoặc đi bộ dọc theo đường lên núi. Không khí vừa ồn ào vừa căng thẳng.
Quý Bạch chau mày hỏi: “Chuyện này là thế nào?”
Triệu Hàn cúp điện thoại, trả lời: “Em vừa hỏi rõ tình hình, một nhóm sinh viên đã phát hiện ra xác chết. Nạn nhân cũng là sinh viên đại học. Bây giờ tin đồn về vụ giết người đã lan truyền cả thành phố Lâm. Những người này đều là sinh viên tình nguyện, lên núi cùng tham gia hành động tìm kiếm. Đám Đại Hồ đã đi khuyên nhủ bọn họ rồi.”
Mặc dù cảnh sát đã ngăn chặn những người không liên quan ở dưới chân núi, nhưng vẫn không ít người lên núi trước khi cảnh sát đặt chướng ngại vật chắn đường. Đường núi chật hẹp bị tắc nghẽn bởi mấy chiếc xe ô tô của cơ quan truyền thông và từng tốp hai ba sinh viên đi bộ.
Trên nền đất nửa cứng nửa tơi xốp xuất hiện dấu chân mờ mờ. Hứa Hủ lập tức giở tài liệu, tìm ảnh chụp dấu chân ở nơi phát hiện thi thể thứ hai. Lão Ngô ngó ngiêng, gật đầu: “Độ dài của dấu chân và hoa văn giống hệt lần trước, do cùng một người để lại.”
Đại Hồ quay sang Quý Bạch: “Sếp, xem ra hung thủ không phải là Lâm Thanh Nham thật.”
Quý Bạch còn chưa trả lời, Lão Ngô đứng dậy: “Cũng chưa chắc, bây giờ có hai khả năng: Lâm Thanh Nham đúng là người vô tội, hoặc Lâm Thanh Nham còn đồng phạm.”
Hứa Hủ nhíu chặt đôi lông mày, nhìn chăm chú thi thể nạn nhân: “Khả năng này rất nhỏ... Sao lại như vậy chứ?”
Tất cả mọi người dồn ánh mắt về phía cô. Hứa Hủ cất giọng nghiêm túc: “Từ thủ pháp gây án của hung thủ, có thể thấy hắn rất coi trọng việc thiết lập quan hệ thân mật với nạn nhân. Loại quan hệ này là riêng tư, bí mật, có tính biệt lập. Hơn nữa trong lịch sử phạm tội, hầu hết những kẻ tâm lý biến thái đều hoạt động một mình. Đối với chúng, sự chia sẻ chẳng có ý nghĩa gì cả. Nếu Lâm Thanh Nham không có đồng phạm, nghĩa là còn tồn tại người thứ hai phù hợp với phác họa chân dung tội phạm. Nói một cách khác, cùng một địa điểm, cùng một vụ án xuất hiện hai người phù hợp với những điều kiện riêng biệt? Xác suất này là...”
Hứa Hủ chưa nói hết câu, Quý Bạch nghiêm giọng cắt ngang lời cô: “Hứa Hủ, em hãy quay về vật chứng.”
Hứa Hủ giật mình, Quý Bạch đảo ánh mắt trầm tĩnh một vòng rồi lên tiếng: “Vụ án này tương đối phức tạp, chúng ta tạm thời không đưa ra bất cứ giả thiết nào. Bởi vì làm vậy sẽ khiến tư duy của chúng ta đi sai đường, chúng ta chỉ nhìn vào chứng cứ.
Hiện tại, điều tôi có thể nắm rõ là: Thứ nhất, căn cứ vào thời gian gây án