Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.

, kẻ giết nạn nhân Thẩm Hồng Miêu chắc chắn là người khác. Thứ hai, Thẩm Hồng Miêu mười ngày trước khi vào khu vực rừng núi. Trong khoảng thời gian này, cảnh sát canh gác xung quanh khu vực rừng núi không phát hiện một chiếc xe khả nghi ra vào. Điều này chứng tỏ, ngôi nhà mà hung thủ giam giữ nạn nhân cũng nằm trong khu vực rừng núi. Tôi sẽ lập tức xin điều thêm lực lượng, lục soát cả khu vực này. Chỉ cần tìm thấy hang ổ của tội phạm, tất cả sẽ lộ chân tướng.”
Nghe Quý Bạch nói vậy, mọi người đều tỏ ra phấn chấn, Hứa Hủ cũng thông suốt vấn đề. Đúng lúc này, điện thoại của Quý Bạch đổ chuông, anh bắt máy: “Cục trưởng... Vâng ạ, tôi hiểu rồi, tôi sẽ về ngay.” Sau khi cúp điện thoại, anh nói: “Tôi đi lên tỉnh một chuyến để trực tiếp báo cáo với Chủ tịch tỉnh và Công an tỉnh về vụ án này. Lão Ngô, chú hãy tạm thời thay tôi chỉ huy. Ngoài ra, đội hình sự của Công an tỉnh sẽ tiếp quản vụ án.”
Mọi người gật đầu, Triệu Hàn lên tiếng: “Bên Cục cho biết, đã hết thời gian tạm giam Lâm Thanh Nham, chúng ta chỉ có thể thả người.”
Quý Bạch gật đầu. Vừa quay người đi vài bước, anh đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Hứa Hủ. Hứa Hủ gật đầu với anh, biểu thị sẽ chăm sóc tốt bản thân. Anh mới yên tâm sải bước dài đi ra ngoài.
Quý Bạch rời đi không bao lâu, khi đội hình sự kiểm tra xong hiện trường, quả nhiên nhận được tin tức, đội trưởng đội hình sự của Công an tỉnh đích thân tham gia chỉ đạo vụ án, Quý Bạch làm phụ tá của ông.
Khi đội trưởng đội hình sự Công an tỉnh đưa người đến hiện trường, trời đã tối đen như mực. Từng chiếc xe cảnh sát từ các huyện thị lân cận đều đổ về nơi này. Đội trưởng truyền đạt mệnh lệnh của Giám đốc Công an tỉnh: Huy động mọi lực lượng, dù lật tung cả khu vực rừng núi cũng phải tìm cho ra hung thủ.
Buổi tối, Hứa Hủ và Lão Ngô vội vội vàng vàng ăn cơm rồi bắt đầu trang bị áo chống đạn, dùi cui... Hứa Hủ nhìn chiếc áo chống đạn dày cộm. Việc lần theo dấu vết tội phạm ở vùng núi hoang dã cần phải chạy bộ tương đối kịch liệt. Trầm mặc trong giây lát, cô không mặc áo chống đạn mà đi tìm đội trưởng đội hình sự Công an tỉnh ở xe chỉ huy phía trước.
Vừa tiến lại gần, Hứa Hủ nghe thấy đội trưởng đang nói chuyện điện thoại: “Vợ cậu có bầu sao không nói sớm? Tôi còn tưởng cậu có chuyện gì cần tìm tôi gấp như vậy. Việc này có thể thông cảm, tôi sẽ để vợ cậu ở hậu phương, phụ trách hậu cần.”
Hứa Hủ ngẩn người, trong lòng ấm áp vô cùng. Cô lặng lẽ quay người bước đi.
***
Hứa Hủ gặp lại Quý Bạch vào buổi tối ngày hôm sau.
Lúc này, khu vực rừng núi đã khôi phục sự yên tĩnh, đám sinh viên nghe lời khuyên quay về thành phố, giới truyền thông cũng bị kiểm soát, mấy chục phóng viên của các tờ báo và tạp chí chỉ được phép hoạt động ở khu vực riêng biệt. Công an tỉnh hy vọng bọn họ đưa tin khách quan, nhằm mục đích trấn an tinh thần của người dân thành phố.
Mấy trăm cảnh sát tản mát khắp khu vực rừng núi hoang dã, lùng bắt tội phạm bất kể ngày đêm. Chỉ là khu vực này rộng hàng ngàn cây số, nếu muốn kiểm tra toàn bộ cũng phải mất ít nhất mười ngày đến nửa tháng. Vì vậy, vụ án nhất thời không có tiến triển.
Buổi tối muộn, các trinh sát đều ra ngoài làm việc. Hứa Hủ ở trong một khu nhà dân nằm dưới chân núi được đội hình sự tạm thời trưng dụng. Nhân viên hậu cần của phía cảnh sát và các phóng viên đều qua đêm ở đây. Hứa Hủ ngủ chập chờn, đột nhiên nghe thấy tiếng Quý Bạch nói chuyện điện thoại ở bên ngoài: “... Đúng, tôi vừa đến chân núi. Được, vậy tôi đợi xe của các anh đến đón.”
Hứa Hủ lập tức ngồi dậy, Quý Bạch đẩy cửa đi vào. Ánh trăng mông lung chiếu vào gương mặt anh, trông anh vô cùng mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời và sắc bén.
“Anh nghỉ một lát rồi đi ngay.” Quý Bạch cất giọng khàn khàn.
Hứa Hủ xuống giường rót cho anh cốc nước. Quý Bạch ôm cô vào lòng, uống một hơi hết sạch cốc nước. Anh hỏi nhỏ: “Hai ngày nay không có chuyện gì đấy chứ?”
“Không, anh thì sao?”
“Anh có thể gặp chuyện gì?” Quý Bạch mỉm cười.
Hai người im lặng vài giây, Hứa Hủ nói: “Hai ngày nay em luôn nghĩ đến hung thủ, nhưng nghĩ mãi cũng không thông.”
Hai ngày nay, Quý Bạch gần như bôn ba trên đường, ở Công an tỉnh cũng bận báo cáo công việc, không có thời gian nghĩ sâu về vụ án. Nghe cô nói vậy, anh gật đầu: “Anh vẫn còn chút thời gian, chúng ta phân tích lại một lần. Em có giấy bút không?”
Hứa Hủ lập tức lấy giấy bút dưới gối, tiện tay rút mấy tấm ảnh chụp hiện trường. Nghĩ đến đứa con trong bụng cô, Quý Bạch chỉ có thể cười khổ trong lòng. Anh giơ tay vuốt tóc Hứa Hủ.
Hứa Hủ lần lượt kê ra các điều kiện sàng lọc trước đó. Quý Bạch trầm tư trong giây lát, nhướng mắt nhìn cô: “Một câu nói thế nào nhỉ? Loại trừ tất cả trường hợp không có khả năng, nếu chỉ còn lại một trường hợp, dù đó là trường hợp không thể tưởng tượng nổi, thì cũng chính là sự thật?”
Hứa Hủ gật đầu.
Quý Bạch: “Vì vậy, mặc dù em nói, xác suất của việc cùng một thời gian xuất hiện hai người phù hợp với phác họa là rất nhỏ. Nhưng trên thực tế chắc chắn tồn tại người thứ hai. Chỉ cần chúng ta bắt được hắn,


XtGem Forum catalog