Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2272 lượt.
iệt. Là súng gây mê, nhân viên kiểm lâm đều có súng gây mê.
Đây là nơi nào? Trong lúc lơ mơ, cô nhìn thấy vách hang tối om, đây là một hang động nào đó?
Diêu Mông cố gắng mở mắt. Cô cảm thấy có người bóp cằm cô, sau đó đổ một chất lỏng ngòn ngọt vào miệng cô.
Không... Đừng...
Cô đã từng xem qua tài liệu về vụ án ‘sát thủ thiên sứ’. Đó là mùi vị của chất kích dục Nhật Bản...
Ý thức dần trở nên tản mát, Diêu Mông cảm thấy thân thể cô ngày càng nóng. Cô nghe thấy tiếng rên rỉ quen thuộc. Một lúc sau, cô mới nhận ra đó là âm thanh phát ra từ cổ họng cô. Sau đó, cô thấy đôi cánh tay rắn chắc ôm chặt cô, một thân hình ấm nóng xa lạ nằm đè lên người cô, bộ phận của người đàn ông đâm mạnh vào cơ thể cô.
Đối với Diêu Mông, cả quá trình này dài đằng đẵng. Phần lớn thời gian, cô mê man bất tỉnh. Có lúc tỉnh táo, cô chỉ biết xung quanh tối đen. Do tác dụng của thuốc, cô chẳng nhìn rõ thứ gì. Hình như cô nói rất nhiều, nhưng chẳng nhớ lấy một câu. Ấn tượng duy nhất là người đàn ông giày vò hết lần này đến lần khác, phảng phất không biết thỏa mãn.
Sau đó, tất cả cuối cùng cũng dừng lại. Trong hang động không có ánh sáng, Diêu Mông cảm thấy người đàn ông đang đứng trong bóng tối, cúi đầu nhìn cô, mà cô chỉ có thể lẩm bẩm: “Đừng giết tôi... Tôi không thể chết... Anh Thanh Nham cứu em... Anh Thanh Nham cứu em.”
Đỉnh núi phía trước cao chót vót, nghe nói đây là ngọn núi cao nhất, hiểm trở nhất ở khu vực quanh đây, đến dân bản xứ cũng rất ít người leo lên trên đó.
Vô số cảnh sát từ mọi phương hướng bao vây ngọn núi. Bọn họ đã lên đến lưng chừng núi, rất nhiều ánh đèn pin trắng xóa loang loáng trong đêm tối.
Những người cảnh sát hình sự lần theo dấu vết xe ô tô của Diêu Mông tới nơi này. Nhưng kể từ lúc cô bị bắt đến giờ, cũng đã sáu tiếng đồng hồ trôi qua.
Quý Bạch và đội của anh lên núi theo lối nhỏ tối om. Sắc mặt anh căng thẳng và trầm mặc. Nhận được tin Diêu Mông xảy ra chuyện, thành viên của cả đội hình sự đều đau xót vô cùng.
Leo đến một vách núi dốc đứng, phía trước xuất hiện rừng cây rậm rạp. Mấy cảnh sát đặc nhiệm đến trước đang tìm kiếm trong khu rừng, đột nhiên một người hét lớn tiếng: “Ở đây!”
Diêu Mông nhìn chằm chằm lên nóc xe cấp cứu màu xám bạc, từng giọt nước mắt rơi xuống. Chứng kiến cảnh tượng này, mấy người cảnh sát đứng ngoài cửa xe đều trầm mặc, tránh sang một bên.
Nước mắt của Hứa Hủ cũng lặng lẽ rơi xuống. Im lặng một lúc, cô cất giọng khẽ khàng: “Bạn đừng nghĩ ngợi gì, cứ nghỉ ngơi đi, mình ở đây với bạn.”
Diêu Mông thẫn thờ nhìn Hứa Hủ.
Thật ra, cô không phải tự mình chạy thoát.
Thân thể Diêu Mông vẫn còn tàn dư của thuốc, đầu óc cô nặng trình trịch. Ký ức về việc trốn thoát khỏi hang động cũng mơ hồ và vỡ vụn.
Diêu Mông nhớ lúc cô tỉnh lại, trong hang động xuất hiện ánh sáng tù mù nhờ một ngọn nến. Vừa mở mắt, cô liền nhìn thấy tên nhân viên kiểm lâm trần truồng nằm trên chiếc giường nhỏ ở bên cạnh. Còn cô nằm trên tấm thảm cạnh giường, hai chân hai tay bị khóa bởi sợi xích sắt, toàn thân thảm hại vô cùng.
Cô sợ hãi muốn chết, nhưng cô không thể thoát khỏi dây xích. Cô muốn giết người đàn ông kia, nhưng toàn thân cô không có một chút sức lực.
Đúng lúc này, Diêu Mông nhìn thấy một hình bóng cao lớn từ ngoài cửa hang đi vào. Cô lờ mờ thấy người đó tiến lại gần, anh ta mặc bộ đồ nhân viên kiểm lâm cũ kỹ, đội một chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp xuống mặt, dưới cằm mọc râu quai nón nên cô không nhìn rõ diện mạo của anh ta. Người đàn ông lấy một chùm chìa khóa ở trên bàn, đi đến trước mặt Diêu Mông, thử một lúc rồi mở khóa cho cô.
Diêu Mông ngã vào lòng anh ta. Đôi cánh tay rắn chắc của anh ta ôm chặt người cô, chặt đến mức cô không thở nổi. Sau đó, anh ta đỡ cô đi ra ngoài hang động.
Rời khỏi hang động, anh ta kéo Diêu Mông đi thẳng về phía trước. Cho đến khi phía xa xa thấp thoáng ánh đèn pin, người đàn ông đột nhiên buông tay cô, lao vào rừng cây bên cạnh. Bóng lưng của anh ta rất xa lạ, nhưng cũng hơi quen thuộc. Hình như cô đã gặp ở đâu đó nên mới có ấn tượng sâu sắc?
“Anh là...” Cô cất giọng khản đặc: “Anh vẫn chưa chết... Tại sao...”
Bước chân người đàn ông dừng lại một giây, sau đó anh ta càng đi nhanh hơn, chỉ một loáng đã mất hút. Còn cô không có sức lực, đi vài bước liền ngã sấp xuống đất.
***
Diêu Mông từ từ ngồi dậy, Hứa Hủ vội vàng đỡ bạn. Diêu Mông chỉ tay về ngọn núi trước mặt, nói nhỏ: “Hắn ở trong hang động, mình không nhớ rõ vị trí cụ thể... Đại khái là trong rừng cây ở phía tây, gần đỉnh núi.”
Hứa Hủ muốn cùng bác sĩ đưa Diêu Mông đi bệnh viện gần nhất nhưng Diêu Mông cự tuyệt.
“Không sao đâu.” Gương mặt cô vô cảm, đôi mắt trống rỗng: “Mình chờ ở đây. Hứa Hủ, mình muốn yên tĩnh một mình.”
Không đợi Hứa Hủ lên tiếng, Diêu Mông đã nhắm mắt, không nhìn cô nữa.
***
Đêm càng về khuya, rừng núi càng giá lạnh, bóng cây đung đưa dưới ánh trăng như ma quỷ lay động.
Quý Bạch và những người cảnh sát từ từ tiến lại gần một cái hang dưới vác