Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2228 lượt.
ng không biết chừng. Chỉ có điều tố chất thể lực của cô bé đó hình như không ổn, đây cũng là một vấn đề.”
“Sẽ không có vấn đề gì đâu.” Quý Bạch nhếch miệng: “Bắt cô ấy mệt đến mức tróc mấy lớp da, tố chất thể lực tự nhiên sẽ tốt lên thôi.”
Ốc sên chạy
Sáng hôm sau, lúc Hứa Hủ tỉnh giấc, năm dấu tay đỏ thẫm trên ngực vẫn chưa tan hết. Làn da cô vốn dĩ rất trắng nên khi soi gương, bản thân cô cũng cảm thấy trông hơi đáng sợ.
Thế là Hứa Hủ thoa ít dầu hoa hồng lên, làm toàn thân cô đều tỏa ra mùi dầu. Đến văn phòng, Diêu Mông ghé sát ngửi ngửi: “Hôm qua bạn bị thương ở đâu à?”
“Bầm tím một chút thôi.” Hứa Hủ trả lời.
Một lúc sau, Quý Bạch đút hai tay vào túi quần, thong thả đi vào văn phòng. Anh gật đầu chào hỏi mọi người rồi vào phòng làm việc của anh.
Cảm nhận được ánh mắt sắc bén của anh đang ‘chiếu tướng’ cô, Hứa Hủ liền nhìn thẳng vào Quý Bạch. Gương mặt anh tuấn tú sạch sẽ, đôi mắt đen hơi nheo nheo, có ý vị đánh giá Hứa Hủ.
Hứa Hủ thích quan sát đôi mắt của người khác, bởi vì nơi ấy ít nhiều bộc lộ tâm trạng của người đó. Nhưng đôi mắt Quý Bạch bất cứ lúc nào cũng có vẻ biếng nhác và lãnh đạm, khiến người khác không thể nắm bắt.
“Em là cảnh sát đầu tiên bị tội phạm bắt làm con tin trong mười năm trở lại đây.” Quý Bạch nói: “Em định giải thích thế nào?” Thanh âm của anh trầm thấp và nghiêm nghị. Ánh mắt anh lúc này như phủ một lớp băng. Hứa Hủ nghe nói, trước đây anh đã từng khiến mấy nữ cảnh sát trong Cục bật khóc khi dạy bảo họ.
Nhưng Hứa Hủ không hề tỏ ra quẫn bách, cô trả lời: “Em thấy không cần giải thích.”
Không phải Hứa Hủ không có cảm giác xấu hổ, mà do trạng thái tâm lý của cô quá ôn hòa. Cô biết thể trạng luôn là điểm yếu của mình. Nhưng cô cho rằng, bất cứ người nào cũng yếu kém về một mặt nào đó. Một khi đã cố gắng hết sức, con người tại sao phải cảm thấy nhục nhã vì sở đoản của mình?
Quý Bạch không lên tiếng, đôi mắt đen nhìn cô chằm chằm. Hứa Hủ thản nhiên đối mắt anh. Một lúc sau, đáy mắt anh ẩn hiện ý cười nhàn nhạt.
Ý cười này khiến Hứa Hủ bất chợt cảm thấy một áp lực vô hình, phảng phất sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Quả nhiên, Quý Bạch ném tập tài liệu xuống bàn. Hứa Hủ liếc qua, phát hiện là sơ yếu lý lịch của cô. Cột thành tích thể lực bị Quý Bạch dùng bút đỏ khoanh tròn.
“Em đã đạt yêu cầu.” Hứa Hủ nhấn mạnh.
“Trong cả đội hình cảnh, em là người duy nhất ‘đạt yêu cầu’ về môn thể lực.” Quý Bạch nói lãnh đạm: “Những người khác đều là xuất sắc. Hơn nữa tôi vừa điều tra ra, tuy đạt yêu cầu nhưng em đứng đội sổ toàn khóa học.”
Lần này, gương mặt Hứa Hủ nóng ran. Dù sao đối với một sinh viên xuất sắc, cách nói cực đoan ‘đội sổ toàn khóa học’ vẫn khiến cô nhói đau trong lòng.
Quý Bạch nhìn cô chăm chú: “Trong ba tháng tới đây, thể trạng của em phải từ ‘đạt yêu cầu’ nâng đến mức ‘tốt’. Ba tháng này em không được ra ngoài làm nhiệm vụ, chỉ làm việc ở văn phòng. Tôi không cần một cấp dưới có thể bị bắt làm con tin bất cứ lúc nào, khiến cả đội bị liên lụy.”
***
Rời khỏi văn phòng của Quý Bạch, Hứa Hủ hơi ủ rũ. Bởi cô không thể xác định, liệu cô có hoàn thành mục tiêu Quý Bạch đề ra được không?
Kể từ giây phút đó, Hứa Hủ bị một áp lực ‘có khả năng không hoàn thành mục tiêu’ đè nặng lên người. Sau khi tan sở về nhà, cô lập tức mở máy vi tính, tìm kiếm tài liệu có liên quan, đề ra kế hoạch nâng cao thể lực. Kế hoạch này vô cùng hà khắc, cô phải tiến hành tập luyện căng thẳng, đồng thời cũng cần tăng khẩu phần.
Tối hôm đó, Hứa Tuyển gọi điện thoại, hỏi Hứa Hủ đã giải quyết xong vụ án hay chưa. Anh muốn giới thiệu một người đàn ông làm kỹ thuật IT cho cô. Hứa Hủ gật đầu đồng ý.
Hứa Tuyển nghe ra em gái có tâm trạng không vui. Sau khi hỏi rõ mọi chuyện, anh cười đồng tình: “Cấp trên của em nói không sai, với thể trạng này của em mà đi bắt tội phạm, anh cũng không yên tâm.”
***
Đối với Hứa Hủ, tập luyện là một công việc gian khổ, do đó cô cảm thấy không nên bạc đãi bản thân. Sáu giờ sáng ngày hôm sau, cô ra khỏi nhà, mua một phần ăn sáng rất ngon lành rồi mới đi đến Cục Cảnh sát.
Bên cạnh Cục Cảnh sát có một sân tập luyện thuộc về trường cảnh sát. Lúc này trời chưa sáng hẳn, lớp sương mù mỏng bao phủ cả đường chạy bộ. Hứa Hủ đeo tai nghe nhạc, bắt đầu chạy chầm chậm như thường lệ.
Có vài người đàn ông trẻ tuổi tráng kiện và đàn ông trung niên chạy lướt qua người cô. Đa số bọn họ mặc áo may ô của cảnh sát. Hứa Hủ vừa chạy hai vòng, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng: “Em là ốc sên à?” Hứa Hủ ngoảnh đầu, bắt gặp Quý Bạch mặc áo phông màu xám, quần thể thao màu đen đứng bên cạnh cô.
Anh rõ ràng đã chạy bộ từ lâu, ngực và lưng áo dính đầy mồ hôi, mái tóc ngắn ướt nhẹp. Gương mặt anh hơi ửng đỏ. Dưới ánh sáng ban mai, gương mặt anh tuấn và sạch sẽ của Quý Bạch hết sức nổi bật. Nhưng biểu cảm của anh lại rất nghiêm nghị, anh chau mày nhìn Hứa Hủ.
Bởi vì cách nhau rất gần, mùi mồ hôi và hơi thở nóng hổi của người đàn ông xộc vào mũi Hứa Hủ. Th