Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342235
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2235 lượt.
g bàn, nhìn Hứa Hủ chằm chằm mà không lên tiếng.
Lúc này, Hứa Hủ mới lờ mờ cảm thấy, lời nói của cô quá thẳng thắn. Cô đảo mắt qua mặt Quý Bạch, đắn đo một hai giây rồi quyết định thỏa hiệp: “Nếu anh thích, ngày mai em sẽ mang cho anh một phần.”
“Không cần!” Quý Bạch đứng dậy, hình bóng cao lớn như cây cổ thụ bao trùm người cô. Anh nở nụ cười nhàn nhạt: “Nếu là như vậy, tôi không thể ăn không bữa sáng này. Ngày mai em hãy đến sớm hơn hôm nay một tiếng đồng hồ, tôi sẽ đích thân giám sát.”
Đến sớm một tiếng đồng hồ, có nghĩa là ra khỏi nhà lúc năm giờ sáng... Hứa Hủ còn ngây ra, Quý Bạch đã đi lướt qua người cô, rời khỏi phòng hội nghị.
Khi Hứa Hủ chạy lên căn tin, đồ ăn sáng đã bán hết. Cô đành phải ôm bụng đói quay về văn phòng.
Một lúc sau, đồng nghiệp lần lượt đi đến. Diêu Mông xách hai túi bánh bao nhỏ, nở nụ cười rạng rỡ từ cửa phòng: “Bánh bao vừa ra lò, rất nổi tiếng ở khu vực nhà em. Em mua thêm một túi, có ai ăn không ạ?”
Mọi người đều nói ăn rồi, Diêu Mông xách túi bánh bao đi tới cửa văn phòng của Quý Bạch: “Sếp đã ăn sáng chưa ạ?”
Quý Bạch đang đọc báo, tờ báo che khuất mặt anh, chỉ có giọng nói nhàn nhạt vọng ra: “Tôi ăn rồi.”
Diêu Mông thè lưỡi, cầm túi đồ ăn về chỗ ngồi. Cô bắt gặp đôi mắt đen láy của Hứa Hủ đang nhìn chằm chằm vào túi bánh bao trên tay cô. Sau đó, Hứa Hủ mở miệng, thanh âm có vẻ ủ rũ: “Có thể cho mình một túi không?”
Đối với chuyên ngành, Hứa Hủ có sự quật cường và tự hào của cô, nhưng là một người cảnh sát, cô luôn nghiêm túc chấp hành quy định và mệnh lệnh.
Dù yêu cầu của Quý Bạch không có tình người, Hứa Hủ cũng không hề nghĩ đến chuyện chống đối cấp trên, thậm chí có thể nói cô hơi ‘nhẫn nhục chịu đựng’.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Hủ ra khỏi nhà đúng giờ. Khi cô đến sân tập, trời vẫn còn tối đen, đèn đường vẫn bật sáng. Trên sân tập luyện rộng lớn thấp thoáng có hai ba bóng người đang chạy bộ trong đêm tối.
Hứa Hủ đứng một lúc, liền nhìn thấy một người từ trong sương mù dày đặc chạy đến trước mặt cô.
Là Quý Bạch, chắc anh mới đến sân tập không bao lâu, trên người anh không có mùi mồ hôi.
Hứa Hủ liếc anh một cái rồi quay sang người đàn ông bên cạnh Quý Bạch.
Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, dáng người trung bình, mái tóc muối tiêu, gương mặt hiền từ. Ông lên tiếng trước: “Chào cháu, Hứa Hủ. Tôi nghe nói đội vừa xuất hiện một người mới rất có tiềm lực, không ngờ lại là cô gái bé nhỏ như vậy.”
Hứa Hủ lên tiếng: “Đội trưởng Nghiêm, chào chú, cháu đã nghe danh chú từ lâu.”
Người đàn ông cười tươi: “Quả nhiên rất thông minh lanh lợi. Nhưng cháu là học trò của tiểu Quý thì nên gọi tôi là sư công.”
Người này họ Nghiêm, là đội trưởng đội cảnh sát hình sự tiền nhiệm, hiện đã nghỉ hưu, cũng là thầy của Quý Bạch năm đó. Ông là thần thám nổi tiếng ở thành phố Lâm. Hứa Hủ từng nghe nói nhiều về ông. Cô dựa vào tuổi tác, cử chỉ và ngữ khí nói chuyện, đoán ra thân phận của ông.
Tất nhiên, nụ cười ôn hòa đến mức có thể vắt ra nước của Quý Bạch cũng nói lên tất cả.
“Cháu chào sư công ạ.” Hứa Hủ thật thà chào hỏi.
Đội trưởng Nghiêm nhìn vào đôi mắt trong veo của Hứa Hủ, trong lòng ông rất có cảm tình với cô gái nhỏ trước mặt. Ông cười nói với Quý Bạch: “Học trò của cậu ngoan ngoãn thông minh, cậu hãy hướng dẫn tử tế. Mà cô bé là con gái, cậu đừng nghiêm khắc quá.”
Quý Bạch cười cười: “Điều này tất nhiên cháu biết ạ.”
Hứa Hủ trầm mặc.
Nghe nói Hứa Hủ học ngành tâm lý tội phạm, đội trưởng Nghiêm tỏ ra có hứng thú, hỏi Hứa Hủ mấy vấn đề. Hứa Hủ trả lời đâu vào đấy. Đội trưởng Nghiêm lại khen cô vài câu. Được nhân vật từng là truyền kỳ của ngành cảnh sát khen ngợi, Hứa Hủ hơi đỏ mặt.
Đội trưởng Nghiêm biết quan sát sắc mặt, ông nháy mắt với Quý Bạch, ý bảo cô gái nhỏ này đơn thuần quá.
Quý Bạch lặng lẽ nghe hai người nói chuyện. Nhận được cái nháy mắt của sư phụ, anh mới liếc qua Hứa Hủ. Vừa nhìn cô, anh hơi sững sờ.
Mặt trời đã lên cao, tỏa ánh nắng ban mai màu vàng nhạt. Hứa Hủ đứng trước mặt bọn họ, làn da vốn trắng bệch của cô gần như trong suốt dưới ánh mặt trời.
Gương mặt nhỏ nhắn của cô ửng đỏ. Thật ra chỉ là màu đỏ nhạt, nhưng do làn da cô mỏng manh nên phảng phất như giọt máu đào. Thậm chí, đến đôi tai nhỏ của cô cũng đỏ bừng, trông rất đáng yêu.
Cô hơi cúi xuống, thần sắc có vẻ không được tự nhiên. Mặc dù vậy, đôi mắt cô vẫn đen láy và trầm tĩnh như thường lệ, tựa hai dòng suối nhỏ cong cong, lặng lẽ rọi chiếu ánh mặt trời.
Thì ra cô cũng ưa nhìn như vậy.
Thấy Quý Bạch chỉ nhìn mình nhưng không có chỉ thị nào khác, Hứa Hủ ngoan ngoãn cúi thấp người trước đội trưởng Nghiêm: “Sư công, cháu đi trước đây, chào chú!”
Đội trưởng Nghiêm mỉm cười dõi theo hình bóng Hứa Hủ cho đến lúc cô đi xa, mới quay sang Quý Bạch: “Thảo nào cậu không chê phiền phức, chịu hướng dẫn nữ sinh viên, xem ra cô bé đó rất xuất sắc.”
Quý Bạch nhướng mắt, vừa vặn bắt gặp Hứa Hủ đi khỏi cổng sân tập, anh mỉm cười trả lời: “Cô ấy không gây bất cứ phiền