Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2293 lượt.
br>Diệp Tiếu biến sắc mặt, ngậm miệng.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, bầu không khí càng căng thẳng hơn ban nãy.
Diệp Tử Kiêu hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh. Sau đó, anh ta mở miệng: “Đêm qua Tử Tịch bị giết chết.”
Diệp Tử Kiêu không muốn nhắc đến vụ tin nhắn, càng không muốn nhắc đến cái chết thê thảm của Diệp Tử Tịch. Anh ta chỉ nói: “Tôi bị cảnh sát gọi đi hỏi chuyện, hung thủ chắc có liên quan đến vụ án lưỡi dao lần trước. Cảnh sát đang tiến hành điều tra.”
Mọi người đều trầm tư, không một ai lên tiếng.
Một lúc sau, chồng chị ba Trương Sĩ Ung hỏi: “Đã bắt được hung thủ chưa?” Ngữ khí của anh ta lạnh đi mấy phần: “Cảnh sát làm ăn kiểu gì thế không biết?”
Diệp Tử Kiêu rất kính trọng người anh rể này, anh ta lắc đầu: “Vẫn chưa. Không phải là tên lần trước, vụ đó đã bắt được hung thủ. Vụ này có lẽ là đồng bọn của hắn, đúng là loài cầm thú.”
Mọi người đều im lặng, không khí bữa cơm vô cùng nặng nề. Một lúc sau, chị hai Diệp Cẩn nãy giờ vẫn trầm mặc đột nhiên buông đũa: “Tôi ăn no rồi.” Chồng chị ta là Ngô Tạ thấy chị ta không hề đụng đũa, liền ôm vai chị ta: “Em ăn ít quá.” Diệp Cẩn lắc đầu, đứng dậy đi đến bên Diệp Tử Kiêu. Chị ta đặt tay lên vai Diệp Tử Kiêu, viền mắt ngân ngấn nước.
Chị hai là người phụ nữ có tính cách dịu dàng hướng nội. Ngoài Diệp Tử Tịch, Diệp Tử Kiêu có quan hệ tốt nhất với Diệp Cẩn. Anh ta nắm tay Diệp Cẩn: “Chị hai...”
***
Trong lúc Diệp gia chìm trong bầu không khí u ám, tin tức Diệp Tử Tịch qua đời dần dần lan truyền. Toàn thể đội cảnh sát hình sự hủy bỏ hết ngày phép, lao vào điều tra bất kể ngày đêm. Hứa Hủ nhắn tin cho Hứa Tuyển, thông báo gần đây cô rất bận, không có chuyện quan trọng khỏi cần liên lạc. Hứa Tuyển đã quen với tình trạng của em gái, chỉ nhắn lại một từ ‘được’, cũng không quấy rầy em gái nữa.
Sau một ngày điều tra, vào buổi chiều hôm nay, đội cảnh sát hình sự triệu tập cuộc họp báo cáo kết quả.
Người báo cáo đầu tiên là Lão Ngô. Ông cùng Diêu Mông và một cảnh sát phụ trách điều tra quan hệ thường ngày của Diệp Tử Tịch.
“Chúng tôi đã đi hỏi người thân, bạn bè và đồng nghiệp của nạn nhân ở thành phố Lâm. Nạn nhân có nhân duyên rất tốt, chẳng xích mích với ai. Hơn nữa, mọi người đều nói nạn nhân còn độc thân. Không ai nghe nói nạn nhân có bạn trai trong thời gian gần đây.”
Kết quả này ít nhiều khiến mọi người thất vọng.
Diêu Mông bổ sung thêm: “Chúng tôi đã xin phép được đi sâu điều tra hồ sơ cá nhân của nạn nhân, bao gồm nội dung email, ghi chép cuộc gọi, ghi chép chi tiêu... Nếu người tình bí mật của Diệp Tử Tịch thật sự tồn tại, chắc sẽ để lại dấu vết.”
Quý Bạch gật đầu, Hứa Hủ nhanh chóng ghi chép biên bản cuộc họp.
Bởi vì Diệp Tử Tịch là doanh nhân, Đại Hồ cùng Triệu Hàn điều tra về phương diện kinh tế.
Đại Hồ trịnh trọng báo cáo: “Lúc còn sống, nạn nhân phụ trách công việc đầu tư ra nước ngoài của tập đoàn. Tất nhiên cũng có vụ đầu tư thành công và thất bại nhưng về tổng thể không có gì bất thường...”
Quý Bạch ngắt lời anh ta: “Thế nào gọi là đầu tư thất bại?”
Đại Hồ trả lời: “Có vụ đầu tư bất động sản, cũng có vụ xuất khẩu mậu dịch bị thua lỗ. Vụ đầu tư thất bại lớn nhất của năm ngoái, Diệp thị đã bị lỗ một trăm triệu đô la Mỹ. Đối tác là người quốc tịch Bắc u gốc Hoa. Tên này ôm tiền bỏ trốn nên bị truy nã... Có điều, sự việc đó đối với tập đoàn Long Tây chỉ là hạt cát trong sa mạc.”
Hứa Hủ chăm chú lắng nghe. Đến giờ, các chi tiết tạm thời không xuất hiện điều bất thường.
Lúc này, Triệu Hàn đứng dậy: “Tôi tìm được một tài liệu sớm nhất của tập đoàn Long Tây.” Anh phát bản photo cho tất cả mọi người. Hứa Hủ lướt rất nhanh, cô lập tức phát hiện ra manh mối.
Đại diện pháp nhân đầu tiên của tập đoàn Long Tây không phải là chủ tịch đương nhiệm Diệp Lan Viễn, mà là một người tên Diệp Lan Chí. Hứa Hủ vừa định phát biểu, Quý Bạch đã mở miệng: “Diệp Lan Chí là bố của Diệp Tử Tịch?”
Triệu Hàn gật đầu, giải thích: “Năm Diệp Tử Tịch lên ba tuổi, bố chị ta bệnh nặng qua đời, người chú Diệp Lan Viễn trở thành đại diện pháp nhân. Lúc đó, công ty vẫn chưa có chế độ cổ phần. Sau này tập đoàn lên sàn chứng khoán, Diệp Tử Tịch khi trưởng thành được sở hữu 3% cổ phần.”
Nghe đến đây, mọi người đều phỏng đoán, cái chết của Diệp Tử Tịch liệu có liên quan đến cuộc tranh giành lợi ích kinh tế trong gia tộc?
Quý Bạch trầm ngâm vài giây, quay sang Lão Ngô: “Trong thời gian xảy ra án mạng, người của Diệp gia có bằng chứng ngoại phạm không?”
Lão Ngô giở quyển sổ ghi chép trên tay, trả lời: “Pháp y phán đoán thời gian tắt thở từ 21 giờ tối ngày hôm trước đến 5 giờ sáng ngày hôm sau. Khoảng thời gian tương đối rộng, mọi người đều nói ngủ ở nhà. Muốn xác định bằng chứng ngoại phạm, chúng ta cần tiến hành điều tra thêm một bước.”
Đại Hồ nói: “Tin nhắn gửi lúc 22 giờ 17 phút. Căn cứ vào báo cáo của pháp y, sau khi vùng ngực bị thương nặng, nạn nhân không thể sống quá một tiếng đồng hồ. Liệu chúng ta có thể suy đoán, thời gian nạn nhân tắt thở từ 22 giờ cho đến 23 giờ 30 phút. Chúng ta nên đặt trọng tâm