Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.

o.
Sau khi Diệp Tử Kiêu ra về, Quý Bạch vào phòng làm việc, gọi Triệu Hàn thông báo: “Tôi sẽ đi Bắc Kinh một chuyến, chú giúp tôi đặt vé máy bay ngày hôm nay, ngày mai quay về.” Anh đã có ý định, vận dụng các mối quan hệ để điều tra, nếu thật sự tồn tại người đàn ông này, chắc sẽ tìm ra manh mối.
Triệu Hàn gật đầu: “Anh định đi cùng ai?” Trước đây mỗi lần đi công tác, Quý Bạch đều dẫn theo một cảnh sát trẻ tuổi trong đội.
Quý Bạch đưa mắt ra ngoài văn phòng, Hứa Hủ đang ngồi ở vị trí của cô. Cô đang di chuyển con chuột, chăm chú lướt qua tài liệu liên quan đến tập đoàn Diệp thị. Trông cô giống một động cơ nhỏ đã được lên dây cót.
***
Buổi chiều ra sân bay, Quý Bạch ngồi ở phòng chờ một lúc liền nhìn thấy Hứa Hủ một tay xách túi hành lý, cánh tay nhỏ nhắn còn lại xách túi đựng laptop nặng nề, cô vừa đi vừa gọi điện thoại: “Không cần bảo bạn anh đi đón em. Em đến rồi... Hứa Tuyển, em rất bận, tạm biệt.”
Hứa Hủ cúp điện thoại rồi đi nhanh đến bên Quý Bạch. Lúc này, loa phát thanh thông báo đã có thể làm thủ tục lên máy bay, Quý Bạch cầm hai túi xách trong tay cô: “Đi thôi.”
Hứa Hủ bỗng trở thành đi tay không, trong khi Quý Bạch xách ba túi hành lý của hai người. Mặc dù vậy, trông anh vẫn rất thoải mái, thân hình cao lớn nổi bật giữa đám đông.
Ở cơ quan vô cùng nghiêm khắc, ra ngoài lại rất có phong độ, người thầy này quả thực không tồi.






Lần này trở về Bắc Kinh, Quý Bạch không định kinh động đến những người chẳng liên quan, anh cũng không thông báo cho gia đình biết. Xuống máy bay, Quý Bạch và Hứa Hủ bắt taxi, đi đến một nhà nghỉ gần Bộ Công an nằm ở phía nam thành phố.
Bắc Kinh tầm chiều tối vừa huyên náo vừa đông đúc. Ráng chiều tỏa ánh sáng màu vàng rực rỡ xuống những tòa nhà cao tầng. Nhà nghỉ là một tòa nhà màu trắng năm tầng không bắt mắt, hành lang phủ tấm thảm màu đỏ cũ kỹ, bức tường sơn màu vàng theo phong cách của thập niên 90. Nhân viên tiếp tân của đơn vị nhà nước lúc nào cũng có thái độ không nóng không lạnh.
Tuy nhiên, Quý Bạch chẳng hề bận tâm, Hứa Hủ càng không để ý. Hai người lấy hai phòng, xách hành lý đi lên tầng trên, ai vào phòng người nấy.
Quý Bạch tắm rửa, thay áo phông rộng rãi và quần dài. Anh vừa mở máy vi tính liền nghe thấy tiếng gõ cửa.
Là Hứa Hủ. Cô ôm máy tính xách tay đứng trước cửa. Gương mặt trắng trẻo điềm nhiên như không: “Buổi tối có làm việc không ạ?”
Quý Bạch đương nhiên từ chối: “Tớ không có thời gian, các cậu cứ chơi đi.”
Thư Hàng đời nào chịu bỏ qua: “Ra ngoài đi, một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng, cậu bớt cung cúc tận tụy một ngày, nhân dân cũng sẽ tha thứ cho cậu.”
“Cuốn xéo.” Quý Bạch nói xong liền cúp điện thoại.
Hứa Hủ vốn không có ý định nghe trộm, nhưng cuộc trò chuyện của bọn họ cứ lọt vào tai cô. Cô không khỏi bất ngờ khi nghe thấy ngữ điệu không nghiêm túc của Quý Bạch bảo người khác ‘cuốn xéo’. Hứa Hủ lại ngẩng đầu, thân hình cao lớn của Quý Bạch đang tựa vào thành ghế, gương mặt tuấn tú của anh để lộ ý cười lười nhác, hoàn toàn khác bộ dạng nghiêm nghị thường ngày.
Thì ra đây là trạng thái của Quý đội trong cuộc sống riêng tư.
Hứa Hủ cúi đầu, tiếp tục công việc của mình.
Ai ngờ vài phút sau, dưới lầu liên tục truyền đến tiếng động cơ tạp loạn và tiếng còi xe ầm ĩ, vô số ánh đèn pha chiếu sáng trong đêm tối. Nhà nghỉ nhỏ trở nên náo nhiệt trong giây lát. Có người hét lớn tiếng: ‘Anh ba’, ‘anh ba’. Hình như đã có người nói trước với nhà nghỉ nên không ai ra ngăn cản.
Chứng kiến cảnh tượng này, Quý Bạch bất giác phì cười. Hứa Hủ không biết ‘anh ba’ chính là người ở trước mặt cô, tạp âm ở bên ngoài cũng chẳng liên quan đến cô nên cô coi như không tồn tại.
Một lúc sau, có người gõ cửa.
Lúc Thư Hàng vào phòng, anh ta không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy Hứa Hủ. Anh ta biết Quý Bạch nhận một học trò nữ, nhưng hai người trước mặt mặc đồ thoải mái, cô gái đêm tối vẫn ở trong phòng của Quý Bạch...
Quý Bạch mỉm cười giới thiệu Hứa Hủ với Thư Hàng. Thư Hàng trong lòng ngứa ngáy, thầm nghĩ: ‘Tôi đã thấy rõ rồi đấy nhé’.
Hứa Hủ lên tiếng: “Quý đội, em về phòng trước đây.” Quý Bạch còn chưa gật đầu, Thư Hàng đã ngăn cô lại: “Cảnh sát Hứa, cô đừng bỏ đi, người đến nơi này đều là khách, Bắc Kinh hoan nghênh cô...”
Bảo Hứa Hủ cùng một đám người xa lạ ‘đi dạo phố’ là chuyện không thể. Nhưng Thư Hàng vốn rất tinh ranh, anh ta mồm mép đưa ra một lý do vô cùng thuyết phục: “Cô không đi, lát nữa anh ba bị đám người đó chuốc rượu say thì sao? Ngày mai còn điều tra vụ án thế nào được nữa? Bọn họ không hết mình ủng hộ công việc của anh ba giống tôi. Có cô ở đó, bọn họ sẽ nể mặt phụ nữ, hoặc nếu uống rượu, cô cũng có thể đưa anh ba về, không ảnh hưởng đến công việc ngày mai.”
Nghe đến đây, Hứa Hủ nhìn Quý Bạch bằng ánh mắt dò hỏi. Quý Bạch vốn không muốn đi, nhưng thấy bọn họ ầm ĩ đến tận nơi này, xem ra không đi không xong, thôi thì lộ diện một cái rồi quay về.
Ngày mai phải điều tra vụ án, anh không thể uống rượu, cũng chẳng có ai


XtGem Forum catalog