Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342305

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.

cảm thấy vừa an lành vừa dễ chịu.
Lúc này, ánh mắt Hứa Hủ để lộ sự cảm kích sâu sắc. Cô đoán Quý Bạch đã kêu người đi điều tra ngay từ đầu, Hứa Tuyển mới có thể nhanh chóng thoát khỏi diện bị tình nghi.
Nghĩ đến đây, Hứa Hủ tiến lên phía trước một bước, giơ hai tay về phía Quý Bạch.
Tim Quý Bạch run nhẹ. Cô muốn ôm anh? Dù chỉ là cái ôm cảm ơn, anh tất nhiên sẽ không từ chối.
Sau đó...
Hai tay Hứa Hủ nắm chặt bàn tay Quý Bạch, cô cung kính cúi thấp người, ngữ khí vô cùng trịnh trọng: “Cám ơn thầy. Cám ơn nhiều.”
***
Phòng thẩm vấn của Cục Cảnh sát chỉ có một ô cửa sổ nho nhỏ, ánh đèn vàng chiếu xuống bộ bàn ghế đơn giản. Bức tường trắng vừa lạnh lẽo vừa nghiêm túc. Hứa Tuyển mặc bộ comple màu đen đứng trước cửa sổ nhỏ, hình dáng anh cao ráo nổi bật.
Nghe tiếng bước chân, Hứa Tuyển quay đầu mỉm cười: “Hứa Hủ, cà phê ở cơ quan em khó uống quá.”
Hứa Hủ không đáp lời, cô ngồi xuống ghế, đi thẳng vào vấn đề: “Tại sao anh không nói cho em biết chuyện về Diệp Tử Tịch?”
Hứa Tuyển thu lại nụ cười, dõi mắt ra màn đêm bên ngoài cửa sổ. Một lúc sau, anh mới mở miệng: “Anh xin lỗi, anh không muốn nhắc đến cô ấy.”
Hứa Hủ ngẩn người.
Hai anh em im lặng một lúc, Hứa Hủ lại lên tiếng: “Được, em có thể hiểu. Anh còn che giấu điều gì? Bất kể lúc còn sống chị ấy có làm chuyện trái phép hay không, nhưng người chết cũng đã chết rồi. Bây giờ anh nên nói ra tất cả những điều anh biết, chúng em mới có thể tìm ra hung thủ.”
Hứa Tuyển nhìn Hứa Hủ chăm chú, Hứa Hủ bình tĩnh đối mắt anh. Một lúc sau, Hứa Tuyển đi đến bên bàn ngồi xuống, anh ngoảnh đầu châm một điếu thuốc rồi trầm mặc.
***
Trong hai mươi bảy năm cuộc đời Hứa Tuyển, chưa có một người phụ nữ nào khiến anh cảm thấy sinh mệnh đốt cháy mãnh liệt như Diệp Tử Tịch.
Trong hai người, Hứa Tuyển mới là người càng yêu tiền bạc và coi lợi ích là trên hết. Anh từng hứa với Diệp Tử Tịch, tương lai anh nhất định dùng đế quốc tiền bạc của anh, giúp chị xây dựng ước mơ.
Nhưng Diệp Tử Tịch không thể đợi anh. Cổ phần bị thôn tính, Diệp thị bị thôn tính giống một cái gai cắm sâu trong trái tim chị. Mà cọng rơm đè chết lạc đà, chính là lúc Diệp Tử Tịch gần tốt nghiệp, một cấp dưới cũ của bố chị nói cho chị biết, năm đó bố chị ốm nặng, nếu Diệp Lan Viễn chịu bán nhà máy lấy tiền chữa trị, có lẽ bố chị không đến nỗi mất mạng.
“A Tuyển, công ty Long Tây ban đầu gọi là Long Tịch, bố em lấy tên em để đặt cho công ty.” Diệp Tử Tịch nói câu đó rồi một mình bỏ đi. Chị quyết chí giành lại cổ phần vốn thuộc về mình.
Sau khi lăn lộn trên thương trường, Hứa Tuyển ít nhiều hiểu ra vấn đề. Thực tế cuộc sống lấy đâu ra nhiều tình tiết cẩu huyết như vậy? Kẻ tiết lộ tin tức Diệp Lan Viễn không chịu cứu chữa bố Diệp Tử Tịch cho chị biết, có lẽ chính là người của Diệp gia. Đây là một chiêu mượn dao giết người bẩn thỉu.
“Diệp Tử Tịch vì muốn lấy lại cổ phần nên mới quay về Diệp thị?” Hứa Hủ hỏi: “Chị ấy đã làm những gì? Chuyện này có khả năng liên quan đến nguyên nhân chị ấy bị giết chết?”
Hứa Tuyển lắc đầu: “Anh không rõ. Anh chỉ biết mấy năm nay cô ấy luôn từng bước thực hiện kế hoạch, nhưng cô ấy không chịu tiết lộ với anh.”
Hứa Hủ lại hỏi: “Anh và chị ấy vẫn còn giữ quan hệ à?”
“Sau khi cô ấy quay về thành phố Lâm, bọn anh ở bên nhau mấy buổi tối. Chỉ có vậy mà thôi.” Hứa Tuyển trả lời.
“Ở thành phố Lâm chị ấy có tình nhân không?”
Hứa Tuyển trầm mặc trong giây lát: “Một lần hết giờ làm, anh đã lái xe đi theo cô ấy.”
Sau đó thì sao? Sau đó anh nhìn thấy một chiếc xe hơi màu đen đi qua, gương mặt người đàn ông bị cửa xe che khuất. Hắn có dáng người cao lớn, mặc comple nghiêm chỉnh. Hắn ôm eo Diệp Tử Tịch, thậm chí anh còn lờ mờ nhìn thấy bàn tay hắn tùy tiện thò vào trong áo Diệp Tử Tịch. Cả người Diệp Tử Tịch dính chặt vào người hắn. Anh chưa bao giờ chứng kiến bộ dạng hèn mọn nhu thuận này của chị.
“Người đó là ai?” Hứa Hủ hỏi.
“Anh không biết. Nhưng mục tiêu của Diệp Tử Tịch rất kiên định. Anh nghĩ, cô ấy sẽ không làm chuyện vô dụng.”
Hai anh em trò chuyện ở trong phòng. Quý Bạch và mấy đồng nghiệp đứng ở bên ngoài, cách lớp kính màu thẫm. Nghe đến đây, Triệu Hàn ngập ngừng: “Ý của anh ta là...”
Quý Bạch bình thản trả lời: “Ý của cậu ta là, người đàn ông đó rất có khả năng là kẻ đồng lõa của Diệp Tử Tịch ở Diệp gia.”
***
Sau khi hoàn tất việc lấy lời khai, Hứa Hủ đưa Hứa Tuyển về nhà. Về đến nhà, cô chuẩn bị quay lại Cục Cảnh sát, Hứa Tuyển đột nhiên nói: “Anh muốn xem ảnh Diệp Tử Tịch lúc cô ấy qua đời.”
Hứa Hủ trầm mặc vài giây, gật đầu: “Em sẽ lấy cho anh xem, nhưng anh phải chuẩn bị tinh thần.”
Hứa Tuyển nhìn tấm ảnh hồi lâu. Cuối cùng, anh giơ hai tay che mặt, gục đầu xuống.
Hứa Hủ tiến lại gần, kéo anh vào lòng. Cảm thấy có giọt nước chảy xuống kẽ tay anh, tim Hứa Hủ nhói đau, cô hỏi khẽ: “Lúc ở Cục Cảnh sát em không hỏi anh. Tại sao anh nói, anh không muốn nhắc đến chị ấy? Ngay cả em và bố, anh cũng không muốn tâm sự hay sao?”
Hứa Tuyển không trả lời.
Anh làm sao có thể nói với cô em gái n


Snack's 1967