Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2615 lượt.

phải tôi hẹn chú buổi trưa hay sao? Buổi sáng không bận nên tôi đến đây xem thế nào.”
Hứa Hủ quay đầu mỉm cười với Quý Bạch: “Chào thầy.”
“Ờ.” Quý Bạch liếc gương mặt hơi ửng đỏ của cô: “Hai người vừa nói chuyện gì vậy?”
Triệu Hàn buột miệng đáp: “Nói về sếp.” Hứa Hủ lập tức chữa lại: “Chúng em bàn về sở thích.”
Triệu Hàn gật đầu phụ họa, đúng là như vậy.
***
Ngồi thêm một lúc, Hứa Hủ nói với Triệu Hàn: “Chúng ta đi tập đi.”
Triệu Hàn gật đầu, quay sang nhìn Quý Bạch, thuận miệng lên tiếng: “Hay là để sếp hướng dẫn em, cơ hội rất hiếm có.”
Quý Bạch và Hứa Hủ đưa mắt nhìn nhau.
Sau giây phút im lặng ngắn ngủi, Hứa Hủ rời ánh mắt sang chỗ khác: “Tạm thời không cần làm phiền đến thầy, anh cứ dạy em kỹ thuật cơ bản trước đi.”
***
Thật ra suy nghĩ của Hứa Hủ rất đơn giản, hôm nay ngoài việc học bắn súng, mục đích quan trọng nhất là dò hỏi tin tức từ Triệu Hàn. Cứ suốt ngày ở bên cạnh Quý Bạch, cô sẽ không có cơ hội tìm hiểu anh.
Quý Bạch ngồi nguyên một chỗ, quan sát Hứa Hủ và Triệu Hàn vai kề vai đứng trước bia tập bắn nói chuyện, anh nhếch miệng cười bất lực. Ở Cục Cảnh sát có biết bao người mời anh đi hướng dẫn kỹ thuật bắn súng, nhưng do công việc bận rộn nên anh đều từ chối. Chỉ có cô gái nhỏ này nhất định làm theo tuần tự, gạt anh sang một bên.
Lúc này, mọi người bắt đầu lục tục kéo đến phòng tập bắn, một cảnh sát trẻ tuổi tiến lại gần, hy vọng Quý Bạch hướng dẫn cho anh ta. Quý Bạch đứng dậy đi theo người đó, không tiếp tục để ý đến Triệu Hàn và Hứa Hủ nữa.
Hướng dẫn một lúc, Quý Bạch quay đầu, liền nhìn thấy một cô gái trẻ đứng ngó nghiêng ở cửa phòng tập bắn. Anh dõi theo ánh mắt cô gái, bắt gặp Triệu Hàn cúp điện thoại, quay sang nói câu gì đó với Hứa Hủ rồi đi về phía cô gái.
“Sếp, đây là Mạn Mạn, bạn gái của em.” Triệu Hàn giới thiệu cô gái với Quý Bạch.
Quý Bạch mỉm cười với cô gái: “Chào cô. Cám ơn cô đã ủng hộ công việc của Triệu Triệu.”
Hàn huyên vài câu, cô gái tỏ ra hiếu kỳ: “Đây chính là nơi các anh tập bắn súng?”
Có cơ hội giới thiệu thành tích và môi trường làm việc của mình với người con gái yêu thương, Triệu Hàn đương nhiên sẵn lòng. Bên này còn có Quý Bạch, anh không cần lo cho Hứa Hủ. Thế là anh gật đầu: “Được, lát nữa tìm hai người ăn cơm.”
Hứa Hủ một mình đứng trước bia tập bắn, thần sắc vô cùng chuyên tâm. Cô hồi tưởng lại lời chỉ dẫn của Triệu Hàn, bắn liên tục mấy phát đạn. Khi dừng lại nghỉ ngơi, Hứa Hủ đột nhiên cảm thấy đằng sau có người.
Hứa Hủ tưởng là Triệu Hàn, cô lên tiếng mà không quay đầu: “Anh nói sức lực ở ngón tay em khi bóp cò không đều, vấn đề này cần tập luyện thế nào?”
“Bắn một phát cho tôi xem nào?” Giọng nói trầm thấp từ tốn vang lên.
Bàn tay cầm súng của Hứa Hủ run nhẹ, cô quay đầu nhìn Quý Bạch: “Thầy.”
Quý Bạch chắp hai tay sau lưng đứng bên cạnh cô, sắc mặt thản nhiên: “Bạn gái Triệu Hàn đến đây nên cậu ấy phải chăm sóc bạn gái. Em tiếp tục luyện đi.”
Hứa Hủ gật đầu, giơ tay nhằm thẳng khẩu súng về phía trước. Chỉ nhìn qua tư thế của cô, Quý Bạch đã biết vấn đề của cô nằm ở đâu.
“Hai chân dạng ra thêm một chút.” Quý Bạch đá nhẹ vào gót chân Hứa Hủ.
Hứa Hủ nghe lời động đậy người. Thấy đã hòm hòm, ánh mắt Quý Bạch dừng lại ở phần eo Hứa Hủ: “Thắt lưng em cứng quá, sức mạnh cần tập trung, nhưng cũng cần thả lỏng.”
“Vâng ạ.” Hứa Hủ hít một hơi sâu, nhẹ nhàng lắc lắc eo.
Quý Bạch trầm mặc trong giây lát, Hứa Hủ hỏi: “Còn gì nữa không ạ?”
Lúc này, ánh mắt Quý Bạch mới rời khỏi thắt lưng mảnh mai của Hứa Hủ, dừng lại ở ngón tay đang đặt trên cò súng của cô.
“Ngón tay móc chặt quá. Em đừng làm một cách máy móc theo bài giảng ở trường, em hãy nắm lấy khẩu súng bằng tư thế tự nhiên nhất.” Quý Bạch nói từ tốn.
Hứa Hủ điều chỉnh tư thế, nhưng có lẽ do hôm nay tập quá lâu, ngón tay cô hơi cứng đờ, tư thế cũng không tự nhiên. Cô vừa định mở miệng hỏi, đột nhiên có một cánh tay dài từ phía sau thò ra đằng trước, nắm bàn tay cầm súng của Hứa Hủ.
Hứa Hủ ngẩn ngơ.
Từ đầu ngón tay truyền đến cảm giác tê tê. Quý Bạch đang dùng ngón tay tràn đầy sức mạnh của anh nhẹ nhàng điều chỉnh ngón tay trắng muốt của cô. Sau đó, mười đầu ngón tay đan vào nhau, cùng đặt trên cò súng màu đen lạnh lẽo. Hơi thở của anh rất gần, phảng phất ngay bên tai cô.
Vài giây sau, Quý Bạch cất giọng trầm trầm: “Được rồi, em nổ súng đi.”
“Pằng.” Hứa Hủ gần như lập tức bóp cò.
Viên đạn bay sượt khỏi hồng tâm.
Hứa Hủ nhanh chóng trấn tĩnh.
Bàn tay được Quý Bạch trực tiếp chỉ dẫn lại bắn thêm mấy phát, thành tích ngày càng tốt hơn. Tuy nhiên, gương mặt cô từ đầu đến cuối nóng ran.
May mà Quý Bạch đã buông lỏng người cô, sắc mặt anh trầm tĩnh như nước: “Em hãy giữ nguyên tư thế này.” Nói xong, anh liền đi sang bia tập bắn khác.
Hứa Hủ luyện thêm một lúc, đưa mắt về phía Quý Bạch, anh đang đứng bên cạnh một người cảnh sát, bình thản chỉ dẫn động tác cầm súng của anh chàng đó.
Hứa Hủ thầm nghĩ: ‘Rất tốt, từ trong tiềm thức, anh ấy không bài xích, thậm chí quen việc đụng chạm thân thể với ngườ