Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.

sự trùng hợp ngẫu nhiên hay có nguyên nhân khác?”
Nụ cười trên môi Trương Sĩ Ung càng sâu hơn: “Ý của Quý đội là, đây không phải là sự trùng hợp, mà do người khác cố ý sắp đặt?”
Ánh mắt hai người giao nhau, thần sắc Quý Bạch trở nên lạnh lùng: “Đúng vậy, dù người đó vô cùng kín kẽ, nhưng vẫn để lại dấu vết.
Theo lời khai của Diệp Tử Cường trước khi đi tìm Diệp Tử Tịch vào buổi tối hôm đó, anh ta cùng Trương tiên sinh ăn cơm. Diệp Cẩn nói, mấy năm gần đây, tính cách Diệp Tử Cường trầm ổn hơn nhiều, rất hiếm khi kích động như vậy. Điều này khiến tôi nghi ngờ, lẽ nào chỉ vì uống chút rượu, anh ta nhất thời kích động ngộ sát Diệp Tử Tịch? Nên biết bản thân Diệp Tử Cường có tiền án bạo lực, chỉ cần một ít thuốc gây hưng phấn tinh thần, là có thể khiến anh ta bộc phát bạo lực. Tất nhiên, đây chỉ là giả thiết, tối hôm đó anh ta có uống thuốc hay không, bây giờ đã không thể tìm ra chứng cứ.
Theo lời khai của Diệp Cẩn, tối hôm đó chị ta gọi điện cho anh trai vào đúng thời điểm gây án. Nguyên nhân gọi điện thoại liên quan đến một dự án ‘bất động sản’. Nếu tôi nhớ không nhầm, lĩnh vực bất động sản là do Trương tiên sinh quản lý. Diệp Tử Cường vốn không có ý định kéo Diệp Cẩn xuống bùn, nhưng cuộc điện thoại quá trùng hợp. Với tính cách của Diệp Cẩn, chị ta sẽ lập tức phát hiện ra vấn đề và nhúng tay vào.
Từ những suy đoán này, có thể thấy việc Diệp Tiếu đi đến ngôi biệt thự vào đúng tối hôm đó chẳng có gì lạ. Ngoài ra, tội phạm ôm món tiền hai tỷ đô la từ công ty của Diệp Tử Tịch đang bị truy nã là người châu u gốc Hoa, anh cũng từng du học ở châu u. Tôi đã điều tra tư liệu, hai người từng học chung một trường.
Cuối cùng, tình hình tài chính của tập đoàn Trương thị nhà anh thời gian gần đây hình như không tốt lắm. Bên ngoài liên tục xuất hiện tin đồn, các cổ đông rút vốn đầu tư...”
Sắc mặt Trương Sĩ Ung vốn thản nhiên. Khi Quý Bạch nói đến câu cuối, nụ cười trên môi anh ta tắt ngấm. Tuy nhiên, anh ta nhanh chóng mỉm cười với Quý Bạch: “Không hổ danh là Quý thần thám. Những điều cậu phân tích nghe qua rất có lý, nhưng đáng tiếc, tôi chưa bao giờ làm chuyện cậu ám chỉ. Vì vậy tôi nghĩ, cậu cũng không thể tìm thấy chứng cứ. Khiến cậu mất công toi rồi, Quý thần thám.”
Ngữ khí chế nhạo không kiêng dè của Trương Sĩ Ung khiến Quý Bạch lạnh nhạt nhìn anh ta, gương mặt lộ rõ vẻ trầm tĩnh và cương quyết.
Trương Sĩ Ung nhíu mày, Quý Bạch lập tức cất giọng trầm thấp: “Hiện tại, tôi quả thực không có chứng cứ, nhưng lưới pháp luật lồng lộng, thưa mà khó lọt. Đối với cảnh sát hình sự chúng tôi, câu này không phải nói chơi. Tôi rất tin vào điều đó, Trương tiên sinh, anh có tin không?”
Dõi theo bóng lưng Quý Bạch cho đến khi anh đi xa, Trương Sĩ Ung hồi tưởng lại câu nói của anh, trong lòng anh ta rất khó chịu, anh ta chửi thầm Quý Bạch vài câu. Nhưng khi đi tới đại sảnh Cục Cảnh sát, Trương Sĩ Ung lại khôi phục bộ dạng nho nhã nghiêm túc thường lệ.
Gặp người vợ Diệp Tiếu ở phòng thăm viếng, Trương Sĩ Ung nhẹ nhàng nắm hai tay chị: “Tiểu Tiếu, em không ở trong đó lâu đâu, anh sẽ đợi em ra ngoài.”
So với vẻ đau khổ của mấy ngày trước, Diệp Tiếu lúc này vô cùng bình tĩnh, mặc dù gương mặt xinh đẹp của chị ta tương đối tiều tụy. Chị ta rút tay khỏi lòng bàn tay Trương Sĩ Ung, lặng lẽ lắc đầu.
Trương Sĩ Ung nhìn Diệp Tiếu.
“Sĩ Ung.” Diệp Tiếu cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt chị ta không một gợn sóng: “Tôi muốn ly hôn với anh.”
Trương Sĩ Ung dường như không thể tin vào tai mình: “Diệp Tiếu, em có biết em đang nói gì không? Em muốn ly hôn với tôi?”
Diệp Tiếu chậm rãi gật đầu.
Trương Sĩ Ung nhếch mép: “Em có biết Diệp thị để lại cho em và Tử Kiêu bây giờ có cục diện hỗn loạn như thế nào không? Nếu rời khỏi tôi, chỉ e là sau khi ra tù, cuộc sống của em sẽ rất khó khăn. Em đừng nghĩ ngợi lung tung, tôi có thể cam kết, vị trí Trương phu nhân vĩnh viễn thuộc về em.”
Diệp Tiếu không trả lời, chỉ ngẩng đầu, yên tĩnh nhìn Trương Sĩ Ung. Anh ta chưa bao giờ bắt gặp thần sắc trầm tĩnh, đoạn tuyệt, có một chút khinh thường trên gương mặt vợ mình. Trong ánh mắt Diệp Tiếu, vẻ ngưỡng mộ, sợ hãi, yêu hận đan xen mà Trương Sĩ Ung quen thuộc đã biến mất hoàn toàn.
Không đợi anh ta mở miệng, Diệp Tiếu đã đứng dậy, nói với người cảnh sát ở bên cạnh: “Anh cảnh sát, cuộc trò chuyện có thể kết thúc rồi.”
Dõi theo bóng lưng Diệp Tiếu biến mất ở cửa phòng, Trương Sĩ Ung trầm mặc trong giây lát. Sau đó, anh ta chỉnh lại áo comple, đứng dậy đi ra ngoài, tiếp tục đóng tốt vai một thành viên của Diệp gia, an ủi những người họ hàng.
Vài tháng sau, tội phạm kinh tế ôm khoản tiền khổng lồ của Diệp thị cuối cùng cũng bị tóm cổ ở nước ngoài. Theo ý kiến của Quý Bạch, phòng tội phạm kinh tế tập trung điều tra mối quan hệ giữa Trương Sĩ Ung và vụ án đó. Cuối cùng, cảnh sát nắm được chứng cứ xác thực, đưa ‘ông trùm’ mới của giới thương mại thành phố Lâm vào tù. Nhưng đó là chuyện tương lai.
Mấy ngày nay, người đau khổ nhất, lặng lẽ nhất Diệp thị chính là Diệp Tử Kiêu.
Tới buổi trưa, những người đến thăm