Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342368
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2368 lượt.
Hứa Hủ lên tỉnh, tôi định để hai đứa thành lập một phòng nghiên cứu tâm lý tội phạm. Điều này giúp nâng cao trình độ trinh sát hình sự của toàn tỉnh, có ý nghĩa rất quan trọng. Tôi cũng đã hỏi qua giám đốc, ông ấy không có ý kiến.”
Cục trưởng nói: “Được thôi, về nguyên tắc tôi đồng ý. Nhưng đội hình cảnh do Quý Bạch quản lý, cần hỏi ý kiến cậu ấy.”
Quý Bạch cười: “Ý tưởng của phó giám đốc Lưu rất có giá trị. Tuy nhiên, tính cách Hứa Hủ tương đối cố chấp, cô ấy lại có tình cảm sâu nặng với đội hình cảnh thành phố Lâm. Như vậy đi, khi nào về, tôi sẽ làm công tác tư tưởng với cô ấy.”
Lưu Dĩnh xua tay: “Không cần cậu làm công tác. Tôi còn chẳng rõ tâm tư của cậu hay sao? Không biết chừng cô bé vốn đồng ý, sau khi bị cậu làm công tác tư tưởng tự dưng sống chết không muốn.” Chị ngừng lại, mỉm cười: “Nếu hai người đã đồng ý về nguyên tắc, vậy thì đợi ý kiến của Hứa Hủ. Tôi đã cử người đi thuyết phục cô bé rồi.”
***
Buổi chiều ở lại căn tin Công an tỉnh ăn cơm, trong lòng Quý Bạch âm thầm nén một hơi thở.
Anh không mong Hứa Hủ đi Công an tỉnh, không hoàn toàn vì sự tư lợi của bản thân. Nói một cách khách quan, Hứa Hủ có rất ít kinh nghiệm thực chiến. Nếu tách rời tuyến đầu, chỉ ở trong phòng nghiên cứu, sẽ không tốt cho sự phát triển lâu dài của cô.
Hơn nữa, hai người vẫn chưa xác định mối quan hệ tình cảm. Công an tỉnh là nơi như thế nào? Ở đó tụ tập tương đối nhiều trẻ ranh mới tốt nghiệp từ trường cảnh sát, là nơi sói nhiều thịt ít.
Vừa ngồi vào vị trí, anh lặng lẽ gửi tin nhắn ở dưới gầm bàn: “Bất cứ chuyện gì cũng đợi tôi về rồi quyết định.”
Một lúc sau, Hứa Hủ vẫn không nhắn lại.
Quý Bạch âm thầm bỏ điện thoại vào túi. Anh vừa tùy tiện gắp vài miếng, liền nghe thấy phó giám đốc Lưu cười nói với Cục trưởng ở phía đối diện: “Hai đứa rất thích hợp...”
Quý Bạch mỉm cười hỏi: “Thích hợp gì cơ?”
Cục trưởng đưa mắt nhìn Quý Bạch, miệng nói với Lưu Dĩnh: “Hứa Hủ rất xuất sắc, trong Cục chúng tôi cũng có mấy cậu đang theo đuổi cô bé. Cô làm lãnh đạo, sao còn tham dự vào chuyện của tụi trẻ?”
Lưu Dĩnh: “Đây đâu gọi là tham dự? Anh chưa gặp Thanh Lâm bao giờ nên không biết, đó là một cậu bé rất lương thiện, chính trực và xuất sắc. Cậu ấy và Hứa Hủ là bạn học ba năm ở trưởng cảnh sát, tình cảm rất tốt.” Nói xong, chị cười cười: “Tôi cũng nói với Thanh Lâm rồi. Tục ngữ có câu ‘nhà ở ven hồ được hưởng ánh trăng trước’. Hôm nay nếu cậu ấy không thể thuyết phục Hứa Hủ chuyển lên Công an tỉnh, tương lai đừng có hối hận.”
Vài phút sau, Quý Bạch mỉm cười đứng dậy: “Hai vị lãnh đạo ăn từ từ, tôi có chút việc xin đi trước.”
Lưu Dĩnh dõi theo Quý Bạch, hỏi Cục trưởng: “Hôm nay, cậu ta hình như hơi lạ thường.”
Cục trưởng cười cười: “Cậu Thanh Lâm của cô, chỉ e sinh không đúng thời.”
***
Sau khi cùng Đại Hồ và Diêu Mông về Cục Cảnh sát, Hứa Hủ bận rộn giải quyết công việc tiếp theo của vụ án. Đám hình cảnh mấy ngày không gặp nên nhiệt tình hỏi han thân mật. Tất nhiên, cũng có người nghe phong thanh từ trước, ví dụ như Lão Ngô. Ông nhướng mắt dò xét Hứa Hủ, thấy thần sắc cô vẫn bình thường, ông chỉ cười mà không lên tiếng.
Ánh nắng đầu hạ chan hòa, văn phòng bận rộn nhưng cũng rất yên tĩnh. Hứa Hủ chỉnh lý xong tập hồ sơ cuối cùng, vừa ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy bên cạnh bàn xuất hiện một hình bóng gầy gò màu trắng.
Hứa Hủ mừng rỡ gọi: “Sư huynh.”
Dương Thanh Lâm mặc áo sơ mi trắng quần đen đơn giản. Anh nhìn cô, sau giây phút đờ đẫn ngắn ngủi, anh nở nụ cười ôn hòa: “Hứa Hủ, lâu rồi không gặp.”
Đám cảnh sát hình sự lặng lẽ theo dõi hai người vai kề vai rời khỏi văn phòng. Đại Hồ hỏi: “Anh chàng đó là ai?”
Có người đáp: “Lãnh đạo từ Công an tỉnh, tìm Hứa Hủ nói chuyện.”
Đại Hồ đứng bên cửa sổ, đảo mắt qua sân Cục Cảnh sát ở bên dưới: “Lãnh đạo nói chuyện... sao phải đi vào vườn cây thế kia?”
Triệu Hàn lén gửi tin nhắn: “Sếp, bao giờ anh mới về?”
***
Ánh chiều tà chiếu rọi, phía tây sân Cục Cảnh sát là vườn cây lưa thưa rất đẹp. Đằng sau vườn cây là thảm cỏ xanh mướt. Dương Thanh Lâm và Hứa Hủ ngồi xuống thảm cỏ, im lặng một lúc.
“Sư huynh, cám ơn sự coi trọng của anh và phó giám đốc Lưu.” Hứa Hủ nói: “Nhưng em tạm thời không nghĩ đến chuyện lên tỉnh. Xin hãy chuyển lời xin lỗi của em đến phó giám đốc Lưu. Em vừa làm việc ở tuyến đầu, kinh nghiệm còn chưa phong phú. Em hy vọng có thể chắt lọc nhiều điều, bằng không việc nghiên cứu sẽ chỉ là nước không nguồn, em không có lòng tin làm tốt.”
Dương Thanh Lâm ngắm nhìn gương mặt trắng ngần nghiêm túc của cô. Hứa Hủ phảng phất vẫn là tiểu sư muội thích làm theo ý mình, không hiểu chuyện đời của năm nào. Nhưng anh luôn biết, dưới vỏ bọc trầm mặc ít nói, thật ra cô có một trái tim sạch sẽ thuần khiết. Người bên cạnh không nhận ra nét đặc biệt của cô, thứ từng chút thẩm thấu vào trái tim anh, hết năm này đến tháng khác, trở thành khắc cốt ghi tâm.
Dương Thanh Lâm rời mắt khỏi gương mặt Hứa Hủ, dõi xuống thảm cỏ xanh lục mềm mại ở dưới chân: “Chuyển lên tỉnh, em vẫn có thể điều tra vụ án ở tuyến đầu. Hơn