Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2380 lượt.
ất hiện một cảm giác thỏa mãn chưa từng thấy. Cảm giác này hoàn toàn khác lúc cô đạt thành tích trong học tập và công việc. Cảm giác thỏa mãn này không phải bình thản và lắng đọng, mà cuộn trào, sôi sục và rung động lòng người.
Cô thở hắt ra một hơi dài, để bình ổn nhịp tim trở lại.
“Anh không cần theo đuổi em nữa.”
Quý Bạch hoàn toàn không ngờ cô nói câu đó. Lòng anh chùng xuống: “Ý em là gì?”
Hứa Hủ nhìn thẳng vào mắt anh: “Em cũng thích anh, vì vậy anh không cần theo đuổi.”
***
Sắc đêm tĩnh mịch, ánh đèn dịu dàng.
Hai người lặng lẽ mắt đối mắt.
Ý cười như đốm lửa, từ từ bùng cháy trong đôi mắt đen của Quý Bạch: “Được, anh không theo đuổi nữa.”
Hứa Hủ bị anh nhìn chăm chú đến mức mặt nóng ran, nhưng cô vẫn thản nhiên hỏi câu cô quan tâm nhất: “Vì vậy, quan hệ giữa chúng ta coi như chính thức xác định?”
Ý cười trên khóe mắt Quý Bạch càng sâu hơn, gương mặt tuấn tú của anh bừng sáng dưới ánh đèn.
“Xác định trăm phần trăm.”
Hứa Hủ nhìn anh mỉm cười. Cô không biết nói điều gì vào lúc này, hình như cô chẳng cần mở miệng.
Điện thoại di động đột nhiên vang lên tiếng chuông không đúng lúc, Hứa Hủ bắt máy, thái độ hơi mất tập trung: “Anh, chuyện gì vậy?”
Hứa Tuyển mấy ngày không gặp em gái nên thấy nhơ nhớ, anh mỉm cười nói: “Tối nay cùng ăn cơm?”
Hứa Hủ ngẩng đầu nhìn Quý Bạch, ánh mắt dò hỏi: “Buổi tối anh...”
“Đương nhiên.” Không đợi cô nói hết câu, Quý Bạch nhanh chóng lên tiếng, lời ít ý nhiều.
Hứa Hủ hiểu ý, lập tức nói với anh trai: “Xin lỗi, tối nay em có hẹn.”
Hứa Tuyển lờ mờ nghe thấy giọng đàn ông ở đầu kia điện thoại, trong lòng anh hơi hồi hộp: “Em... em hẹn ai?”
Lúc này, Quý Bạch đã cầm áo khoác, đi mở cửa phòng cho Hứa Hủ. Hứa Hủ đứng dậy, giọng nói bình thản của cô không che giấu niềm vui: “Bạn trai. Bạn trai mới.”
Hứa Hủ và Quý Bạch đi đến một nhà hàng ở khu vực sầm uất.
Bây giờ là giờ cao điểm, nhà hàng rất đông khách nên họ phải đợi sắp xếp chỗ ngồi. Nhưng sau khi đi vào phòng ăn, bên trong có chiếc ghế sofa màu đỏ thẫm và ngọn đèn dịu dàng, sắc đêm xán lạn chiếu vào cửa sổ, tạo thành khung cảnh yên bình trong ồn ào, hết sức ấm áp.
Hứa Hủ ngồi xuống ghế sofa, nhận quyển thực đơn từ tay nhân viên phục vụ. Cô cúi đầu lật vài trang, mặt ghế sofa bên cạnh hơi lún xuống, một luồng khí nóng quen thuộc như xa như gần vây quanh người cô.
Quý Bạch để áo khoác và túi xách của hai người sang phía đối diện. Sau đó anh ngồi cạnh Hứa Hủ, một cánh tay vắt ra thành ghế sofa sau lưng cô, thong dong nhìn cô gọi món.
Trong quan niệm của Hứa Hủ, một khi đã trở thành người yêu, thân thể gần gũi là đạo lý hiển nhiên. Hơn nữa, cô cũng tương đối thích ngoại hình của Quý Bạch. Thế là cô nhướng mắt mỉm cười với anh, chủ động dịch mông lại gần anh một chút.
“Ơi.” Quý Bạch lập tức đáp khẽ, đôi mắt đen như cười như không nhìn cô chăm chú.
Rõ ràng chỉ là một tiếng ‘ơi’ đơn giản, nhưng khiến mặt Hứa Hủ nóng ran. Cô lại cúi xuống lật thực đơn, trong lòng đột nhiên tỉnh ngộ: Ánh mắt và ngữ khí của Quý Bạch vừa rồi... là anh chọc ghẹo cô?
Chọc ghẹo hay thật.
Hứa Hủ gọi món ăn không rụt rè và khách khí như những cô gái khác. Cô nhanh nhẹn chọn mấy món, sau đó hỏi Quý Bạch: “Được không anh?”
Tư thế mạnh mẽ bộc lộ quyền chủ đạo, tựa hồ cô mới là bạn trai.
Quý Bạch đương nhiên đồng ý. Chuyện thường ngày như ăn cơm, từ nay về sau do bạn gái thu xếp, anh vừa thảnh thơi vừa bớt lo một vấn đề.
Hơn nữa, nhưng món cô gọi đều là món anh thích ăn, cô và anh ăn ý biết bao.
Khi Quý Bạch nhắc đến điều này, Hứa Hủ bình thản cho biết: “Không phải ăn ý, em đã nghiên cứu sở thích của anh.”
Câu nói của Hứa Hủ quả thực khiến Quý Bạch vô cùng dễ chịu, anh nhướng mắt nhìn cô, mỉm cười: “Thế hả? Vậy em có kết luận gì không?”
***
Bữa cơm kết thúc trong không khí ngọt ngào, lúc Quý Bạch đưa Hứa Hủ về đến nhà cô, đã hơn chín giờ tối.
Gió đêm mát rượi, ánh đèn trong khu chúng cư mờ mờ, bóng cây lay động. Hai người đứng đối diện nhau.
Tuy muốn ở bên cô lâu hơn, nhưng hai người vừa đi công tác mấy ngày, gương mặt cô lộ vẻ mệt mỏi, thế là Quý Bạch mở miệng: “Em về nghỉ đi, ngày mai gặp.”
Hứa Hủ gật đầu, nhưng cô không nhúc nhích.
Hôm nay, Quý Bạch mặc áo sơ mi trắng quần đen đơn giản. Dưới ngọn đèn đường, thân hình anh càng cao lớn, dung mạo càng cương nghị tuấn tú.
Hứa Hủ để mặc nhịp tim tăng tốc trong lồng ngực, cô nhìn chăm chú vào mắt anh: “Hôm qua ở huyện Hưởng Xuyên, lúc trời mưa, có phải anh...”
Hứa Hủ chưa kịp nói hết câu, eo đã bị siết chặt trong giây lát, Quý Bạch giơ tay kéo cô vào lòng. Hứa Hủ liếc thấy khóe miệng anh cong lên, anh cúi thấp đầu, bờ môi mềm mại một lần nữa chạm nhẹ lên đỉnh đầu cô.
Giọng nói anh đặc biệt trầm ấm dịu dàng: “Em muốn nhắc tới... chuyện này?”
Hứa Hủ gật đầu, đúng là cảm giác này.
“Cám ơn anh... em lên nhà đây.” Mục đích đã đạt được, Hứa Hủ vô cùng thỏa mãn. Ai ngờ khi cô đẩy người Quý Bạch, anh không những không buông tay,