Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.
em."
Đúng vậy, rất phù hợp, quá phù hợp, lại làm cho người ta không biết làm sao.
Những ngày này Tô Tử Duyệt đều ở nhà, cô không phí thời gian đi suy tư tương lai của mình phải làm thế nào, cô nên làm cái gì thì làm cái đó, vẽ tranh minh hoạ cho tòa soạn xong, xem tác phẩm điện ảnh và truyền hình tìm linh cảm vẽ tranh, cuộc sống nhìn qua không có bất kỳ khác biệt. Trước đây, cô lại cùng Hạ Ngữ Đình gặp mặt một lần, địa điểm là phòng cà phê ở sân bay, Hạ Ngữ Đình sẽ phải xuất ngoại, về phần làm cái gì, cô không hỏi, Hạ Ngữ Đình cũng không có chủ động mở miệng.
Hai người bọn họ lần đầu tiên bình tĩnh như vậy, ánh mắt nhìn đối phương cũng ít giằng co như ngày xưa, Hạ Ngữ Đình khuấy đều ly cà phê trên bàn. Hạ Ngữ Đình nhìn Tô Tử Duyệt nhàn nhạt như cũ, hình như không có bất kỳ chuyện gì để cho cô gái này có nửa điểm luống cuống, cho dù tức giận, cũng khống chế được vừa đúng, "Thật ra thì tôi không có nghĩ qua, giữa chúng ta có thể như vậy."
Tô Tử Duyệt nhún nhún vai, "Cho tới bây giờ tôi cũng không có suy nghĩ, chúng ta nên có hình dạng gì."
Chị em tình thâm? Vô số phim điện ảnh và truyền hình cũng diễn như vậy, biết thân là chị em, tất cả tình mới hận cũ đều xóa bỏ, từ đó trình diễn lợi thế chị em tình thâm. Trong cuộc sống hiện thực chung quy lại có nhiều chuyện tương phản với hòa thuận mỹ mãn, cho dù huynh đệ tỷ muội từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cũng sẽ bởi vì cha mẹ không công bằng mà đưa đến tình cảm quyết liệt, huống chi chỉ giống chị em cùng cha khác mẹ như họ vậy, thật ra thì cũng không coi là kết chị em .
Hạ Ngữ Đình cười nhạo một tiếng, cô vẫn như vậy, thanh đạm, một câu nói cũng làm cho người khác cực kỳ buốn. Hạ Ngữ Đình rốt cuộc có chút hiểu, vì sao mỗi một lần nhìn qua mình cũng thắng, nhưng trên thực tế vẫn luôn thua, Tô Tử Duyệt chưa bao giờ đem mình làm đối thủ. Châm chọc cỡ nào, đã hao hết tất cả tâm cơ, đi đánh bại đối phương, lại phát hiện người khác hoàn toàn không đặt mình ở trong mắt, đây mà làm cho người ta không cam lòng.
Đúng vậy, hận một người, sau khi hận thành thói quen, thì sẽ hận làm gì đều quên, kể cả mục đích mình làm những chuyện này cũng quên mất, mà mình lại muốn được cái gì chứ?
"Mẹ của cô có khỏe không?" Tô Tử Duyệt đột nhiên mở miệng, Hạ Ngữ Đình cũng kinh ngạc.
"Thân thể vẫn không tốt lắm, những năm này cũng không có tốt hơn.” Hạ Ngữ Đình cười khổ.
“Cô có thể nói cho mẹ cô biết, người đàn ông kia cho tới bây giờ cũng không có phản bội bà.” Chuyện cô dấu diếm lâu như vậy, vào lúc này lại không chút do dự nói ra.
Đầu tiêu Hạ Ngữ Đình không hiểu, sau đó chính là kinh ngạc, cuối cùng đã hiểu ra cái gì, “Các người lại dám gạt chúng tôi lâu như vậy.”
“Cho nên rất công bằng, không phải sao? Cùng lúc các người để cho chúng tôi không thích, chúng tôi cũng làm cho các người không thích…” Trên mặt Tô Tử Duyệt không có nửa phần áy náy, nói cha của cô không có phản bội một người phụ nữ khác, cái này đã coi như cực hạn, sẽ không nói cho Hạ Ngữ Đình nhiều hơn, về phần Hạ Ngữ Đình làm như thế nào, đó chính là việc của cô ta.
Hạ Ngữ Đình bất đắc dĩ cười, nhưng cũng hiểu, chỉ bằng một câu nói đơn giản của Tô Tử Duyệt, mẹ của cô có thể thỏa mãn, nhiều năm như vậy, chuyện để cho mẹ của cô canh cánh trong lòng, nhưng cũng chỉ là người đàn ông kia phản bội.
Đã đến lúc, Hạ Ngữ Đình nên đi chuẩn bị công việc lên máy bay, Tô Tử Duyệt không cùng đi, quan hệ này giữa các cô, còn không được tới đi đưa tiễn.
************************
Tô Tử Duyệt cùng ông nội nói chuyện, cô hỏi ông nội, nếu như chuyện năm đó phát sinh một lần nữa, ông còn có phản đối Tô Mặc Xuyên và Hạ Thiến Vân hay không. Ông nội ngồi trên ghế màu đen ở thư phòng, trầm mặc hồi lâu, ở thời điểm cô cho là ông nội cũng sẽ không trả lời, ông nội lại nói cho cô biết. Nếu như mà hiểu rõ năm đó tạo thành hậu quả như vậy, ông nhất định không phản đối, sẽ không làm hại con trai duy nhất tự sát, đây là chuyện nhiều năm ông canh cánh trong lòng.
Đây là lần đầu tiên Tô Tử Duyệt phát hiện, hốc mắt ông nội đỏ lên, rơi ra một giọt nước mắt trong suốt.
Nhưng người già này không có cách nào, chuyện đã xảy ra, rốt cuộc ông chỉ có thể kiên trì, như vậy mới không còn bị kích tới suy sụp, nếu không chưa gượng dậy nổi đã đi xuống.
“Ông nội đã nghĩ thông suốt rất nhiều việc, trừ mình và người thân ra, trên cái thế giới này cũng chưa có chuyện quan trọng khác.” Ông Tô nhắm mắt lại, “Ông nội, đã làm rất nhiều việc, nhưng hối hận không dùng được, ông nội chỉ có thể kiên định đi lên.”
“Con hiểu rõ, con thật sự biết.”
Tư thái kiên định như vậy, cũng cần bao lớn dũng khí và nghị lực, hơn nữa duy trì lâu dài, giống như sức mạnh vô địch.
“Sự việc của con và Giang Dực, nếu như chỉ sợ ông nội sẽ canh cánh trong lòng…” Ông Tô thử thăm dò.
Cô lắc đầu một cái, “Sự kiện kia thật không liên quan với ông nội, thật…”
Ông Tô thở ra một hơi, “Ông nội già rồi, không so được với những người tuổi trẻ này rồi, chuyện nó làm vì Tô thị, ông nội c