XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1472 lượt.

y Tô Tử Duyệt phát hiện, số lần cô và Giang Dực gặp mặt rõ ràng tăng nhanh, nguyên nhân là hiện tại rõ ràng Giang Dực tấn công vào nội bộ tập đoàn, gần đây ông nội cô đặc biệt thích cùng Giang Dực ở chung một chỗ hàn huyên một chút, số lần cùng Giang Dực ở chung một chỗ nói chuyện, xa xa số lần nói chuyện so với cô nhiều hơn. Hơn nữa Tô Tử Duyệt phát hiện, ông cũng không phải cố ý nhờ vào đó kéo gần cự ly giữa cô và Giang Dực, mà là thật tán thưởng Giang Dực, thích cùng Giang Dực tâm sự cái nhìn đối với thương trường một chút, cùng với một ít lý niệm kinh doanh.
Tô Tử Duyệt cảm giác mình nên thông cảm cho ông nội, ông ở trên thương trường nhiều năm như vậy đều là "Đơn đánh độc đấu", hiện tại rốt cuộc có thể tìm ra một người, cùng ông thảo luận những lý niệm kia.
Chỉ là cô vẫn nhịn không được ghen, bởi vì nguyên nhân là Giang Dực, cô cũng mau thất sủng rồi.
Chỉ là ông Tô thật sự không bá đạo như vậy, chiếm dụng tất cả thời gian của Giang Dực, sau khi tán gẫu một lát, sẽ để Giang Dực tự mình đi nghỉ ngơi, cũng để cho anh xin cứ tự nhiên, rất ý tứ đơn giản, để cho anh và Tiểu Duyệt đơn độc ở chung một chỗ, tất nhiên Giang Dực sẽ không phụ lòng tác thành của ông Tô.
Giang Dực gõ cửa thì ngay cả đầu Tô Tử Duyệt cũng không quay lại, "Mời vào."
Sau khi anh nói lời kia Tô Tử Duyệt yên lặng tăng thêm một câu - nhiều tính toán.
Thật sự cô là người nhìn một bước đi một bước, không giống anh, đi một bước coi như tính nên đi tiếp theo, hơn nữa còn có thể tính được cô sẽ không chặn đường của anh, vì không để cho anh được như ý, cô thích từ sớm để cho con cờ của mình nhanh chóng đi tới đối diện biến thành chặn con cờ của anh, chính là không để cho con cờ kia thuận lợi đi hết.
Kết quả là, cô thua thảm hại hơn.
"Anh không thể nhường em một chút à." Cô buồn bực.
"Có thể, nhưng anh chỉ thích nhường người phụ nữ của anh, đối với người khác anh không có hứng thú nhường." Anh cười, "Em nói, anh là cái gì nhường cho em?"
Nếu như không phải là rất thích bộ cờ nhảy thạch anh này, cô muốn ném anh.
Cô hừ hừ hai tiếng, nhưng mà trên mặt lại đỏ lên khả nghi.
Giang Dực quan sát sắc mặt của cô, mà cô lại cố ý tránh tầm mắt của anh, biết đây là cô xấu hổ, trong lòng cảm thán, trên mặt cũng cười, "Lần này nhường cho em…. Mấy bước?"
Cô cắn môi không nói lời nào.
"Một bước?"
"…."
"Hai bước?"
"…."
"Ba bước?"
"…."
"Được rồi, anh hào phóng một chút, em nói bao nhiêu bước?"
"Em nói bao nhiêu liền là bấy nhiêu."
"Ừ, em nói bao nhiêu liền là bấy nhiêu."
"Vậy thì tốt, đợi lát nữa em đi tới chỗ nào, bảo anh nhường thì anh phải nhường."
"Được."
Anh đồng ý không chút qua loa nào, chỉ là nếu như vậy, Tô Tử Duyệt vẫn thua, vậy thì thật mất mặt.
Anh nghĩ cũng là, nếu cả đời dài như vậy, nếu như nhất định là người phụ nữ này, như vậy nhường bao nhiêu, nhường bao lâu, cũng không có quan hệ. Mà bây giờ cô vẫn không thừa nhận quan hệ với anh, cũng không còn quan hệ, dù sao đều là người đi chung với nhau cả đời, sớm một khắc trễ một khắc, cũng không sao.
*************************************
Giang Dực nghĩ, có lẽ đời này anh sẽ không nói cho Tô Tử Duyệt, chuyện giữa anh và Hạ Ngữ Tiếu. Những việc này, bao gồm năm đó anh và Hạ Ngữ Tiếu không ngừng cãi vã, bao hàm trước khi Hạ Ngữ Tiếu qua đời, anh nhiều lần đề cập tới chia tay, dù là mỗi một lần cuối cùng đều thất bại. Tuyệt đối anh sẽ không ở ngay trước mặt một người phụ nữ, đi chửi bới một người phụ nữ khác, có lẽ không tính là chửi bới, nhưng chính là không muốn. Anh không có cách nào phân biệt cảm giác của mình đối với hai người phụ nữ này, chỉ có thể nói đều là thời gian gặp gỡ tốt nhất, nếu như Hạ Ngữ Tiếu năm đó đổi thành bây giờ, anh sẽ không cùng cô ấy ở chung một chỗ, Tô Tử Duyệt bây giờ đổi thành mấy năm trước, anh cũng sẽ không cùng Tô Tử Duyệt ở chung một chỗ.
Anh nhìn tranh Diêm Đình Đào đưa tới, Diêm Đình Đào đánh giá không sai, Tô Tử Duyệt chính là một bức tranh tĩnh lặng, mặt ngoài ôn ôn nhu nhu, nội tâm lại là cuồng phong vân cuốn*, giống như tranh của cô, rõ ràng là trạng thái tĩnh, lại làm cho người ta liên tưởng đến một khắc sau chính là mưa to gió lớn, nội tâm của cô, sóng lớn nhấp nhô, hơn nữa dùng mặt ngoài
Bình tĩnh che giấu. Nếu như là anh của mấy năm trước, xác thực se không hao phí nhiều thời gian như vậy, đi tìm tòi nghiên cứu nội tâm của cô.
Mà Hạ Ngữ Tiếu, lại là đem toàn bộ cuồng phong lãng cuốn*, tất cả đều thể hiện ra ngoài, lúc vui vẻ thì cười, lúc không vui thì náo loạn, hơn nữa càng về sau, loại tác phong này càng rõ ràng.
*Cuồng phong vân cuốn, cuồng phong lãng cuốn: 2 cụm từ này đại khái là có nghĩa đối lập nhau, cuồng phong vân cuốn ý chỉ có chuyện gì xảy ra mặc dù tâm lý bên trong có xao động thế nào nhưng cũng không thể hiện ra ngoài còn cuồng phong lãng cuốn thì tất cả moi cảm xúc đều thể hiện ra ngoài mặt. (Đây chỉ là ý hiểu của mình thôi. Ai có giải nghĩa chính xác thì góp ý để mình sửa lại! Cảm ơn mọi người)
Anh nói không nói rõ được khổ sở, chuyện năm đó, anh nên ch