XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1474 lượt.

ai người hiểu nhau gần nhau, liền có thể xưng là mệnh trung chú định.*
*Mệnh trung chú định: có thể hiểu là vận mệnh đã an bài
(Hết trọn bộ)
Tác giả có lời muốn nói: cảm ơn đến từng người, cảm ơn đã luôn đi theo, cảm ơn bao dung và tha thứ suốt đoạn đừng này, cảm ơn trong biển văn gặp được nha!
Nếu như tiểu thuyết này từng mang đến vui vẻ cho mọi người, mang đến cảm nhận cho mọi người, đây chính là ý nghĩa tồn tại của nó.
Thiên ngôn vạn ngữ chỉ muốn nói ------ cảm ơn.
Tiếp theo là tiểu thuyết nhiều kỳ “Yêu Hận triền miên” là tiểu thuyết hệ liệt thứ tư, thật ra thì tôi vẫn luôn muốn viết tiểu thuyết hệ liệt, nhưng vẫn kiên trì không tiếp tục, muốn đồ tốt, nghĩ đến quá lâu, ngược lại lại không muốn nhấc bút, ngược lại nghĩ tìm linh cảm viết chuyện xưa khác, vì vậy kéo dài cũng không dài quyết được gì, tiểu thuyết hệ liệt này, tôi thến nhưng kiên trì từng từng trang sách, dù là thành tích vẫn không tốt, nhưng chính tôi rất thích.
Tiểu thuyết này cũng hy vọng có thể được mọi người thích, hi vọng tại tiểu thuyết tiếp theo, tôi còn có thể thấy bóng người quen thuộc.






Tô Tử Duyệt vẫn có bóng ma tâm lý đối với chuyện đi đến nhà họ Giang, bóng ma này bắt đầu từ lần đầu tiên cô đến nhà họ Giang, trước hết đừng nói con gái bảo bối của em gái Giang Dực vẫn nhìn cô không ngừng, mẹ Giang Dực quả thực là nhiệt tình quá độ với Tô Tử Duyệt, hận không thể dính vào trên người cô, hỏi rõ chuyện tổ tông mười tám đời của cô. Ứng đối của Tô Tử Duyệt là lần nào có thể không đi thì sẽ không đi, nhưng kết quả là cô đi một lần, người nhà Giang Dực liền nhiệt tình với cô một lần, cũng theo thời gian càng ngày càng nhiệt tình, Tô Tử Duyệt nâng trán, thật ra thì thật sự không cần khách khí như thế, cô không thích nhất chính là người khác nhìn chăm chú vào cô.
Thái độ của Giang Dực đối với hiện tượng này là — đó là người nhà của anh?
Được rồi, Tô Tử Duyệt thừa nhận — đó là người nhà chúng ta.
Hôm nay bọn họ từ nhà họ Giang cùng nhau trở lại Bán Nguyệt Loan, Giang Dực tỏ ra kỳ quái, " Không phải em và ông ngoại em chung đụng rất tốt sao?" Lời ngầm là cô và lão nhân gia chung đụng rất tốt, sao lại không thích sống cùng với lão nhân gia như vậy.
Tô Tử Duyệt quét mắt nhìn anh một cái, anh không thấy sau một thời gian ngắn cô ở nhà khẳng định sẽ đi ra ngoài, thời gian chung đụng cùng lão nhân gia không nên quá nhiều, giới hạn cho chính cô, nếu không kiên nhẫn sẽ rất nhanh bị phai nhạt, nhưng cô không nói, nói không ra cảm giác không khỏi không tốt với lão nhân, nhưng chính cô nghĩ như vậy, thường xuyên ở cùng nhau rất dễ xuất hiện mâu thuẫn, cho nên cho dù cô đối tốt với ông ngoại mình, cũng sẽ không luôn ở bên, vì vậy đối với sự khó hiểu của giang dực, cô không có ý định giải thích nghi hoặc.
Vì vậy sau khi Giang Dực trở lại, cô không cho anh một sắc mặt tốt. Sau khi Giang Dực trở lại, cởi áo khoác xuống cất xong, thấy trên khay trà hôm nay sạch bóng, còn có chút — không thích ứng, bình thường cô đều thả rất nhiều vỏ trái cây ở trên, đột nhiên gọn gàng sạch sẽ, trách sao không nói ra được.
"Thế nào?" Anh ngồi vào bên cạnh cô.
"Tránh ra, đừng đụng vào em."
Giang Dực nhìn cô, chứng u buồn tiền sản, phát tác nhanh như vậy?
Chỉ là đây là chứng u buồn tiền sản sớm thì tốt, bởi vì Tô Tử Duyệt nhìn dáng vẻ Giang Dực bưng cháo gà uống, cảm giác khỏi phải nói có bao nhiêu sảng khoái, cô uống một chén, anh liền uống hai chén. Vì vậy lần sau Dương Mộng Như tới, cô cũng không khó chịu, những cái được gọi là thuốc bổ, ngay cả khi cô uống thuốc bắc, sau đó tưởng tượng bộ dáng khổ sở khi Giang Dực uống một chút, sao cô lại vui vẻ như vậy chứ.
A, không thể thật là vui, như vậy có vẻ không hiền hậu lắm.
Dương Mộng Như thấy cô uống đến sảng khoái, phỏng đoán khẳng định cô thích uống, vì vậy số lần chạy tới càng nhiều….
Rốt cuộc, Giang Dực có chút không nhịn được, “Mẹ, có thể đừng hầm canh nữa không?”
Dương Mộng Như cho là con trai có cảm giác mình có con dâu liền quên nó, lập tức bày tỏ ân cần, “Lần sau lúc hầm canh cho Tiểu Duyệt, cũng thuận tiện hầm cho con một chút….”
Giang Dực: ………….
………..
Lúc Tô Tử Duyệt mang thai sáu tháng, cùng Diệp Tiêu Tiêu đi dạo phố, sau khi Tô Tử Duyệt mang thai, ăn tốt hơn so với trước kia một chút, trước kia Tô Tử Duyệt tuyệt đối sẽ không ăn gì đó trên đường, hiện tại sẽ ăn một chút, mặc dù chỉ là nước mà thôi.
Sau khi hai người phụ nữ càn quét trong siệu thị một phen, Tô Tử Duyệt cầm một chai nước Sảng Oai Oai chuẩn bị đi trả tiền, Diệp Tiêu Tiêu nhìn cô một cái, Tô Tử Duyệt lắc chai Sảng Oai Oai trong tay một cái, “Đi lấy đi, mình mời cậu một chai.”
Diệp Tiêu Tiêu từ chối hồi lâu, ôm ý tưởng không ăn cũng uổng, cũng cầm một chai, chỉ là cô mới vừa cầm, liền nhìn thấy Tô Tử Duyệt cười đến đặc biệt…. cổ quái?
Ra khỏi siêu thị, Tô Tử Duyệt lập tức liền bắt đầu uống chai Sảng Oai Oai kia, cô uống đến quá ngon khiến Diệp Tiêu Tiêu cũng không nhịn được uống, chỉ là Diệp Tiêu Tiêu phát hi