Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.
ư vậy thì không dễ lấy di động xem ảnh chụp rồi, cô kiên định bỏ tay anh ra. Giang Dực hoàn toàn hiểu vì sao cô lại hất tay của mình, nhưng trong lòng dù sao vẫn có chút khó chịu.
Tô Tử Duyệt không thèm nhìn anh một cái:" Biết rồi... Khi nào mà em không nhìn đường rồi hả ?"
Nói xong cô đi nhanh hơn, Giang Dực cảm thấy buồn cười, cũng chỉ có thể đi theo bước chân của cô. Mặc dù lúc này là xuống dốc, nhưng dù sao cũng là quốc lộ, mặt đường rất bằng phẳng, anh cũng không lo lắng cô sẽ bị té ngã, vì vậy cô đi nhanh bao nhiêu, thì anh đi nhanh bấy nhiêu, tốc độ luôn luôn bằng cô.
Tô Tử Duyệt biết vậy nên buồn bực, nên càng chạy càng nhanh, thấy anh vẫn có thể nhanh chóng đuổi theo mình, cô dứt khoát cất bước chạy. Giang Dực đúng là không nghĩ tới cô sẽ làm như vậy, nhất thời cười khúch khích, ngay sau đó lập tức đi theo. Trong quá khứ làm sao anh không phát hiện cô còn có tính tình này? Hơn nữa sau khi leo núi, cô vô cùng mệt mỏi, nhưng bây giờ cô lại có thể chạy nhẹ nhàng như vậy, anh có chút khâm phục đối với cô.
Anh đuổi theo, tay kéo lấy quần áo của cô: " Dừng lại cho anh."
"Làm gì hả?"
Ánh mắt của Giang Dực rơi vào trên mặt cô đầu tiên, sau đó lại rơi trên bụng cô, hình như chuẩn bị nói điều gì. Tô Tử Duyệt vừa nhìn ánh mắt của anh cũng đã biết, đại khái là anh muốn nóicô và đứa bé trong bụng có quan hệ, vì vậy cô mở miệng nói trước:"Con trai của anh không có yếu ớt như vậy, lúc chạy em cũng không dùng nhiều sức..."
Giang Dực vuốt đầu của cô, loại tâm tình này rất giống lúc còn bé khi nhìn thấy em gái làm nũng vậy, không thể làm gì:"Không cho phép chạy."
Ánh mắt anh kiên định, hàm ẩn vài tia cảnh cáo.
Tô Tử Duyệt bĩu môi, nhưng vẫn nghe lời anh, không dám chạy, chỉ là cũng không cho anh một sắc mặt tốt. Cô cảm thấy phụ nữ có thai không có yếu ớt như vậy, cũng không phải diễn phim truyền hình, chẳng lẽ chạy một cái hay té một cái đứa bé sẽ không còn? Cô thấy đứa bé cũng không yếu ớt, nên lúc làm việc chưa bao giờ suy nghĩ đến mấy từ mình còn là phụ nữ có thai, xem ra về sau phải cảnh giác với chính mình chút ít, phải nghĩ việc mình làm không biết có ảnh hưởng đến đứa nhỏ trong bụng hay không, dù ảnh hưởng rất thấp, cũng phải suy tính.
Cô cũng không nhìn anh, anh suy xét ý nghĩ hiện tại của cô, nghĩ tới hay là muốn mình chủ động:"Sức khỏe của em rất không tốt?"
Tô Tử Duyệt quét mắt nhìn anh một cái: "Không tốt. . . . . . Chạy bộ cũng không được, chỉ là sự chịu đựng của em rất tốt, cũng không đảm bảo khi có tốc độ." Cô vẫn có thể chạy không ngừng, nhưng tốc độ, đại khái là không khác tốc độ đi bộ của ông lão lắm, lần này căn bản không tính là ưu điểm.
Giang Dực suy nghĩ một chút, thật sự cô thuộc loại người chịu đựng tương đối, lên núi xuống núi, hoàn toàn không cần nghỉ ngơi như thế, vì vậy gật đầu một cái.
Tô Tử Duyệt đang muốn nói gì, cách đó không xa chỗ cô, có một con chó con màu trắng đang hướng về phía cô đã chạy tới, chó con hết sức đáng yêu. Cô lập tức kêu Giang Dực lấy điện thoại di động ra nhanh lên một chút, cô chụp ảnh cho chó con, chó con đáng yêu cỡ nào.
Cô không ngừng vỗ, làm cho chủ nhân của con chó cũng không nhịn được nhìn cô vài lần, cô cũng không tự chủ, vẫn là tiếp tục vỗ, thật thật đáng yêu.
"Thích chó như vậy, về sau nuôi một con đi!" Giang Dực nhìn bộ dáng hưng phấn của cô không nhịn được đưa đề nghị, mặc dù anh không thích nuôi những động vật nhỏ này ở nhà, nhưng cũng không bài xích thế nào, nếu như cô thích, anh cũng sẽ không để ý.
Cô lại đến nhìn hình ảnh mình chụp được trước tiên, không hài lòng xóa sạch, không đáp lại với Giang Dực chỉ là lắc đầu: "Không cần."
"Hả?"
"Những thứ đồ này, chính là nhà người ta mới có thể yêu, mình nuôi thì không phải là chuyện như vậy rồi. . . . . . Hơn nữa em sợ phiền toái." Cô thực sự nói thật, phải chăm sóc tốt động vật này, dù sao người ta cũng là một sinh mạng, bình thường phải ra khỏi cửa, trước còn phải suy nghĩ nó làm thế nào, cô cảm thấy mình nhất định không chịu nổi loại cảm giác đó, mặc dù cô thỉnh thoảng sẽ thích những động vật nhỏ này nhưng đây cũng không là nguyên nhân để nuôi bọn nó.
Cô nói như vậy, Giang Dực cũng không miễn cưỡng cô.
Trên đường bọn họ xuống núi, đụng phải vài con chó, anh phát hiện cô chỉ cảm thấy hứng thú với thân hình chó nhỏ, về phần chó lớn, cô hoàn toàn không thích.
Rốt cuộc đi tới chân núi, cô lui về phía sau liếc mắt nhìn cửa chính: "Nơi này cũng không cao!"
"Đúng vậy , không cao, chẳng qua là sau khi em đi lên phía trên thì thở không ra hơi mà thôi."
Chế nhạo trắng trợn như thế, cô bĩu môi với anh: "Hừ."
Lúc bọn họ tới, là từ ngày rằm tới đây, hiện tại phải trở về. Mặc dù Tô Tử Duyệt cảm giác mình đi trở về hình như cũng có thể làm được như khi đến, chỉ là nếu thật trở về, cặp chân kia nhất định sẽ bủn rủn không cảm giác, huống chi cô vừa mới có một chút tính tự giác của người mẹ, không thể để cho mình mệt mỏi và mệt nhọc. Nếu như cô không có mang thai, có lẽ sẽ thật sự kéo Giang Dực đi bộ trở về, trong lòng cô thỉnh thoảng tế bào tự ngược