Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.
khác coi thường ông nội, hiện tại người của nhà họ Hạ dám bắt nạt ông, không phải bởi vì không lâu nữa ông nội không có người nối nghiệp, nếu ông có nhiều con cháu hơn, một khi đã thế chuyện sẽ khác. Cô hơi uất ức, đã như vậy, ban đầu người có công thụ tinh tạo ra một Tô Tử Duyệt, cũng có thể tạo ra một Tôn Tử khác, vì sao lại không làm thế? Loại suy nghĩ này làm cô tự coi thường mình, có một Tô Tử Duyệt đã rất thê thảm, cần gì phải thêm một người đáng thương nữa, hơn nữa nếu là con nhà giàu, sợ rằng không bằng hiện tại.
Cô đang chuẩn bị lên xe, lại bị kéo tay, kéo sang bên cạnh xe.
Cô mở to mắt thì nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Giang Dực, trái tim thắt chặt lại, cũng không quá căng thẳng. Lúc trước cô tới nơi này, đã thấy người giống anh, cô không biết nên trả lời anh thế nào, chuyện đã xảy ra, cũng không cần suy nghĩ quá nhiều.
Thấy vậy Hướng Huy lập tức bước từ trên xe xuống, đi đến trước mặt bọn họ. Đương nhiên Hướng Huy nhận ra Giang Dực, nhìn tình huống trước mặt, nhanh chóng hiểu rõ, xem ra trong lúc tiểu thư và Giang Dực dường như. . . . . .
Không chờ Hướng Huy mở miệng, Tô Tử Duyệt cười với Hướng Huy, "Anh đi trước đi, tôi không sao." Cô thấy Hướng Huy còn chút do dự, lại bình tĩnh mở miệng nói, "Không được nói với ông tôi, cũng không cần nói."
Cô nói đến đây, Giang Dực chỉ nghiêm túc lái xe, vẫn không để ý cô.
Cô quay đầu nhìn anh, " Anh trách em, vì không nói cho anh tình hình nhà em à?" Cô do dự vài giây, "Không phải em không muốn nói cho anh biết, chỉ là em không biết nên mở lời thế nào, nên nói với anh những gì? Nói em là đứa cháu duy nhất của nhà họ Tô, nhận tất cả yêu thương từ ông nội sao? Có mỗi việc này em nói ra được . Hiện tại công ty đang sa sút, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tình huống xấu nhất, em nói cho anh, anh có nghĩ đến suy nghĩ của em không? À, em ở cùng một chỗ với anh, chỉ vì muốn anh muốn đỡ hoàn cảnh trong nhà ư?"
Lúc này Giang Dực lộ vẻ xúc động, "Anh không nghĩ như vậy."
Trong thời gian bọn họ ở cùng nhau, tuy rằng cô chiếm toàn bộ chủ quyền, dù sao cũng là tự anh lựa chọn, không tính là cô bắt ép.
"Nhưng em lo lắng, hiện tại dòng họ nhà em rất phiền phức, làm gì người nào đồng ý tới gần? Trốn cũng không kịp." Cô nở nụ cười giễu cợt, "Em không muốn anh khó xử."
Lời vừa nói ra, chính cô cũng không chịu được sự giả dối, chẳng qua những lời chân thật từ tận đáy lòng, dùng lời nói để diễn đạt, lại cảm thấy có phần chua xót. Cô chưa bao giờ nghĩ, dùng tình cảm để làm việc, dùng tình cảm của mình để tính kế, cô không muốn, cho tới bây giờ cũng không mong muốn.
Nhưng đến bước này, cho dù cô không muốn, cô và Giang Dực tiếp tục quan hệ, chẳng lẽ anh sẽ đứng nhìn nhà họ Tô lâm vào hoàn cảnh khó khăn?
" Ngay từ đầu anh nên nói tất cả cho anh biết." Sau khi anh nói những lời này, lại khinh thường chính mình, nếu lúc đầu anh biết cô là cháu gái của ông cụ Tô, anh sẽ làm thế nào? Cho dù có tác hợp bọn họ thế nào, anh sẽ cách xa cô, làm sao có khả năng cùng ở một nơi với cô, còn có thể khiến cô mang thai đứa bé của anh.
Cuộc đời anh, lần đầu tiên rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
"Em. . . . . ." Cô không phản bác lại lời trách móc này, "Em chỉ là hi vọng, chính tình cảm của em, chỉ anh và em có quan hệ, nguyên nhân gia đình chỉ là thứ yếu, cho nên ngay từ đầu không nói điều gì, đúng là vấn đề của em."
Cô thừa nhận, tất cả là cô sai, cô suy nghĩ mọi thứ không chu đáo. Đối mặt Tô Tử Duyệt như thế, anh cảm giác bất lực. Hơn nữa, cô nói với anh những lời đó, không lừa dối anh chút nào. Cô nói mình không cha không mẹ, quả thật cô không cha không mẹ, cô nói ông nội cô ngã bệnh, đúng là sinh bệnh, anh muốn tìm một cái cớ cũng không được.
Từ lâu anh đã không trải qua cảm giác này, muốn chạy trốn một chút, nhưng anh biết, mình sẽ không làm vậy.
"Vậy em dự định làm thế nào?" Anh nói chậm rãi, dường như hiểu mình không cần phải nổi giận.
"Không biết." Nói ra, cô thấy thoải mái không ít, trên mặt cũng lộ ra nụ cười, "Anh xem, vẫn là em có dự định trước, chuẩn bị thời gian hai tháng để hòa hoãn, thực ra trong thời gian này đối với anh mà nói rất quan trọng."
"Em muốn nói gì?"
"Anh biết ."
Anh lập tức dừng xe ở bên đường, sau đó xoay người, ánh mắt sáng rực nhìn cô, "Em nghĩ anh là người như thế?"
"Em chỉ dựa vào nội tâm của một người bình thường mà suy đoán thôi." Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, "Nếu không tại sao anh lại tức giận thế? Trong đó có phải một phần vì em không nói sớm cho anh biết về tình hình nhà em, nếu như nói từ trước, có lẽ anh sẽ không phải đứng yên nhìn em gặp rắc rối. Nhưng, điều em muốn nhấn mạnh ở đây là quan hệ giữa hai chúng ta, nhưng điều đó có thể không, nói vậy thì ai sẽ tin, hai người thực sự chỉ ở cùng một chỗ, nhất định sẽ liên quan tới hai gia đình. Giang Dực, em thừa nhận em không muốn rời xa anh, nhưng biết rõ em vẫn dám nói ra. Em biết, anh tuyệt đối không thể chủ động nói lời chia tay, việc này không thích hợp với người được học hành nhiều năm như anh, sau khi làm em mang thai, trói buộc anh không