The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

n Vân và nhà họ Tô, cuối cùng biến thành chuyện của hai gia tộc, ngay cả Hạ Thành Vân cũng có địch ý thâm hậu với nhà họ Tô như thế.
"Chỉ hy vọng như thế!"
Tô Tử Duyệt vẫn duy trì nụ cười ngọt ngào rời đi. Cô quá biết, người thua thực sự là những người tỏ ra hí hửng khi cãi vã, thua ở tư thái thảm hại, cũng không có được nửa phần đồng tình.
Hạ Thành Vân lại buồn bực cực kỳ, nếu để cho anh trai ông ta Hạ Tông Vân biết, ông ta bị một đứa con gái chặn lời, không biết sẽ bị mắng thê thảm bao nhiêu.
"Tổng giám đốc Giang." Ngụy Bân nhỏ giọng hô một tiếng.
Hiện tại Ngụy Bân cũng biết rồi, giữa vị lão tổng này với vị Tô tiểu thư này chắc hẳn có chuyện gì đó, nếu không Tổng giám đốc Giang cũng sẽ không bàng hoàng nhìn vị Tô tiểu thư này liên tiếp hai lần. Ngụy Bân đi theo Giang Dực đã lâu, hiểu rõ thái độ của Giang Dực đối với phụ nữ, cho tới bây giờ đều là xa cách và lạnh nhạt, có thể để cho Giang Dực nhìn lâu như vậy, khẳng định là có ẩn tình khác.
Giang Dực thu ánh mắt lại, anh nhìn cô gái nhỏ kia, bị nhiều người làm khó không ngừng như vậy, vẫn còn thủy chung mang theo nụ cười. Khi bọn họ mượn lời nói châm chọc ông Tô là con rùa đen rút đầu không dám xuất hiện thì cô hời hợt đáp lễ, không lộ ra chút tức giận nào. Có người cố ý chèn ép thì cô cũng chỉ coi như nghe không hiểu người khác nói những lời gì.
Càng nhiều người trông mong hành động của cô thật sự là treo giá, ánh mắt mọi người như vậy, đặc biệt là đàn ông, hơn nữa là có đàn ông cảm giác có hứng thú với cô. Nhìn thấy một người phụ nữ chói mắt như thế thì tự nhiên sẽ so đo tính toán một chút, vì một người phụ nữ, lấy ra số tiền lớn để lấp cái hố kia của công ty Tô thị rốt cuộc có đáng giá hay không. Vì vậy có người bắt đầu lắc đầu, so sánh với ích lợi, đã từ lâu, mỹ nhân cũng phải xem lại.
Chỉ là, ngàn vạn cũng đừng coi thường đàn ông có tiền trên thế giới này, luôn có một số người có tiền không coi tiền là tiền.
Trần Mậu Thanh liền đứng mũi chịu sào, anh ta đi tới bên cạnh Tô Tử Duyệt, "Tô tiểu thư, có thể mời cô nhảy một điệu không?"
Người đàn ông cười có chứa mấy phần lỗ mãng, chỉ là loại lỗ mãng này cũng không phải là miệt thị người khác, chỉ là thói quen mà thôi. Cô nghĩ, đây là không phải là một người đàn ông trầm ổn, cô để tay lên trên tay của Trần Mậu Thanh, "Đây là vinh hạnh của tôi."
Trong lòng cô nghĩ đến tin tức của Trần Mậu thanh, hoàn toàn xứng đáng là một người có tiền, hơn nữa tiêu tiền như nước, nhưng đã là người làm ăn, đều thích khách hàng như anh ta, mà đương nhiên cô cũng thích khách hàng tiềm năng như vậy.
"Kỹ thuật khiêu vũ của Tô tiểu thư rất tốt, hẳn là bắt đầu học khiêu vũ từ rất sớm?"
"Trần thiếu hỏa nhãn kim tình, chỉ là tôi đã lâu rồi chưa từng khiêu vũ, vũ bước cũng đã thay đổi, cũng đừng làm khó mình mà khích lệ tôi."
Trần Mậu Thanh nở nụ cười, "Vậy tôi coi như là tương đối may mắn? Tô tiểu thư lâu rồi chưa từng khiêu vũ, lại nguyện ý nhảy cùng tôi."
Tô Tử Duyệt cười khẽ , "Là tôi tương đối may mắn, có thể nhảy với Trần thiếu, không biết giờ phút này bao nhiêu thục nữ danh viện quăng ánh mắt ghen tỵ với tôi."
"Đó là lỗi của tôi, khiến Tô tiểu thư gây thù rồi."
"Được người khác ghen tỵ, mới có thể chứng minh mình có được thứ tốt, sao lại tính là lỗi, hẳn là tôi phải cảm ơn anh."
Bọn họ anh một câu tôi một lời trò chuyện như vậy, vũ bước nhẹ nhàng, ngược lại nhìn qua lại là một đôi bích nhân.
Ngụy Bân nhìn lão tổng nhà mình, phát hiện thế nhưng anh lại đang nhìn giầy của Tô tiểu thư, chính xác mà nói, là đôi giày cao gót kia.
Tác giả có lời muốn nói: về trai đẹp khinh quỹ…
Kể từ khi Tô Tử Duyệt đi theo Diệp Tiêu Tiêu khinh quỹ mấy lần, sau khi bị đồng phục nhân viên tàu khinh quỹ hấp dẫn, một đoạn thời gian rất dài sau, trong miệng đều là tài xế khinh quỹ toàn là trai đẹp…
Dĩ nhiên, đây là sau khi cưới, trước hôn nhân cần hình tượng, sau cưới thì cái gì cũng không cần.
Bây giờ Tô Tử Duyệt lại bắt đầu cảm thán
Tô Tử Duyệt: mở khinh quỹ đều là trai đẹp…
Giang Dực: hả?
Giang Dực tiếp tục ăn cơm, sau đó ngẩng đầu nhìn cô một cái: so với anh thì như thế nào?
Tô Tử Duyệt nhìn người trước mắt một chút: cái gì kia, thật ra thì, mở khinh quỹ cũng không nói thế nào, đều là mặc y phục kia mới nhìn không tệ, cởi y phục kia ra nhất định không ra hình dạng gì. . . . . .
Cô nói thao thao bất tuyệt.
Giang Dực: được rồi.
Tô Tử Duyệt: em không có nịnh nọt anh, đây là những câu thật.
Giang Dực: ý của anh là em không phải nói nữa, cơm trong bát em đã nguội lạnh rồi…
Tô Tử Duyệt: …






"Khí chất của cô rất giống bạn gái tôi." Cuối cùng sau khi vũ bước kết thúc, Trần Mậu Thanh ở bên tai cô nhẹ giọng mở miệng.
Vốn là giống như lời kịch bắt chuyện cũ rích, được anh ta nói ra khỏi miệng như vậy lại làm cho Tô Tử Duyệt cảm nhận được mấy phần chân thật. Thậm chí cảm thấy mình có vinh dự làm bạn gái anh ta, nếu không phải thì ở loại thời điểm này anh ta sẽ không chủ động mời cô khiêu vũ, ở tiệ