Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.

********
Lúc xế chiều, Diệp Tiêu Tiêu cũng chạy tới, trong phòng bệnh nói đùa với ông Tô một lúc. Ông Tô vẫn luôn biết rõ Diệp Tiêu Tiêu là bạn tốt nhất của Tô Tử Duyệt, cũng coi Diệp Tiêu Tiêu như nửa cháu gái mà đối đãi, khiến Tô Tử Duyệt ở một bên ghen tỵ mà cảm thán liên tục, thế mà ông nội lại đối xử với người ngoài tốt như vậy, làm cho Diệp Tiêu Tiêu bấm cô một phen.
Sau khi ông Tô nói chuyện một lúc, lại thấy buồn ngủ, Tô Tử Duyệt và Diệp Tiêu Tiêu cùng đi ra ngoài.
Sau khi ra ngoài sắc mặt Tô Tử Duyệt liền trở nên có chút nặng nề.
Diệp Tiêu Tiêu cũng có chút không hiểu, "Aizz, không phải là cậu nói ông nội cậu đã tiếp nhận sự tồn tại của Giang Dực rồi sao? Thế nào còn mặt ủ mày ê như vậy, cẩn thận vị kia nhà cậu nhìn thấy bộ dạng này của cậu lại không cần cậu nữa."
Tô Tử Duyệt đưa Diệp Tiêu Tiêu xuống lầu, "Tóm lại mình cảm giác có chút lạ?"
"Cái gì?"
"Cảm giác bọn họ gạt mình một chuyện."
"Nếu như bọn họ thật sự gạt cậu một chuyện, đây chẳng qua là sợ sau khi cậu biết sẽ không thoải mái, cậu cần gì phải rối rắm? Chỉ cần ông nội cậu nguyện ý thành toàn các cậu, mà cậu cũng ở cùng Giang Dực rất tốt, cần gì tự đi tìm khổ não!"
Tô Tử Duyệt suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy có chuyện như vậy, cần gì đi lo lắng những thứ không biết kia, "Cậu nói mình và Giang Dực có thể đi tới cuối cùng không? Mình cảm giác, hình như không thấy được tương lai giữa bọn mình."
Lúc này bọn họ ra khỏi thang máy, Diệp Tiêu Tiêu cảm giác có chút không biết nói gì, "Tô Tử Duyệt, lúc học cao trung cậu nói cậu hoàn toàn không tưởng tượng nổi đại học, lúc học đại học cậu bảo hoàn toàn không tưởng tượng nổi tốt nghiệp…. Chừng nào thì cậu tưởng tượng được? Nhưng coi như cậu không tưởng tượng nổi, nó cũng sẽ đến."
"Không phải loại cảm giác này, chính là, đồng thời có chút khẩn trương, cũng có chút tâm tình hoảng hốt."
Diệp Tiêu Tiêu nhún vai, hoàn toàn không có biện pháp hiểu trạng thái của Tô Tử Duyệt, "Mình khuyên cậu, nếu quả thật là có thời gian, có thể thử cùng Giang Dực…. Ừhm, thẳng thắn gặp nhau."
Tô Tử Duyệt lắc đầu, "Không cần."
Thế này Diệp Tiêu Tiêu càng bất đắc dĩ hơn.
Tô Tử Duyệt vẫn đưa Diệp Tiêu Tiêu đến cổng bệnh viện, lúc này mới xoay người đi tới khu nội trú. Thật sự là cô hoảng hốt, loại cảm giác này, làm cho cô thấp thỏm không nói ra được, dù là cô một mực cố ý đè nén. Hình như cô đã từng trải qua cảm giác như vậy, lần đầu tiên là bởi vì mẹ qua đời, lần thứ hai là bởi vì Phương Văn Thành nói lời chia tay, lần thứ ba lại là ông nội té xỉu…. Như vậy hiện tại hoảng sợ không biết lại là vì cái gì?
Cô cúi đầu nhìn bụng mình, nhẹ tay để lên, "Con nhất định phải khỏe mạnh bình an, nhất định."






Ngày hôm sau, Giang Dực lại đến bệnh viện, anh mua không ít đồ, sau khi ông Tô nhìn thấy anh, liền lấy cớ có chút đói, bảo Tô Tử Duyệt đi mua, cho nên cô phải đi.
Tô Tử Duyệt biết ông nội chỉ là muốn mình rời đi, cô cũng không có cách nào đi cự tuyệt.
Sau khi Tô Tử Duyệt rời đi, ông Tô ho nhẹ vài tiếng, thật vất vả mới ổn lại. Trong khoảng thời gian này ông Tô đã nhận thức rõ ràng, sức khỏe của mình càng ngày càng không tốt, ông cũng không có bao nhiêu thời gian đi cứu vãn nguy cơ tràn ngập của công ty. Biết được thực tế như vậy, cũng tiếp nhận thực tế như vậy, loại cảm giác này cũng không tốt hơn.
Sau khi nhận rõ hiện trạng, ông Tô thở một tiếng thật dài, nhìn người trẻ tuổi trầm ổn trước mắt này, vừa mới chuẩn bị ngồi dậy, Giang Dực đã đi đến, chỉnh giường nâng lên, để ông Tô nửa nằm. Khi anh làm động tác này thì ông Tô vẫn nhìn anh chằm chằm không rời, trong ánh mắt kiên định lại có điểm xem xét, "Thu mua công ty Tô thị, biến công ty Tô thị thành cơ sở gia công nguyên vật liệu, đây chính là nguyên nhân cậu hợp tác với nhà họ Hạ?"
Mấy người đời sau của nhà họ Hạ, vốn chuyện nhỏ cũng không phải là không có, lại cũng chỉ có thể để cho nhà họ Hạ ổn định, mà không phải phát triển như bây giờ, trong việc này Giang Dực có bao nhiêu ảnh hưởng, tự ông Tô biết rõ trong lòng. Thôi, thôi, tranh đấu nhiều năm với nhà họ Hạ như vậy, đã sớm không thèm nghĩ tới nguyên nhân lúc đầu, chỉ biết là đời này tuyệt đối không thể bại bởi người của nhà họ Hạ. Hạ Tông Vân đang nghĩ gì, tự ông Tô cũng rõ, Hạ Tông Vân muốn khi ông còn sống, bỏ công ty Tô thị vào túi, chỉ có như vậy, nhà họ Tô mới thực sự xong đời, mới có thể hóa giải mối hận trong lòng bọn họ. Mà đó cũng là cục diện ông không muốn thấy nhất.
Vẻ mặt Giang Dực cung kính, chỉ là lời nói ra cũng không dễ nghe, "Bây giờ căn bản công ty Tô thị là củ khoai lang nóng phỏng tay, ngoài mặt có vẻ như cháu chiếm tiện nghi, thật ra thì chẳng qua là tốt xấu nửa nọ nửa kia, xử lý rõ ràng những thứ sổ sách nợ khó đòi kia cũng đủ làm cho người ta phiền lòng rồi, cho nên phiền toái khác, vẫn là xử lý tương đối tốt."
Ông Tô không nghĩ tới, lúc này Giang Dực cũng không lui lại một bước, sắc mặt có chút thê lương, người thắng làm vua kẻ thua làm giặc, không muốn thua quá thảm, n