Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Mĩ Bảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.

ma, hoàn toàn xa lạ. Linh Tố vội lắc đầu, lùi lại phía sau mấy bước, quay người chạy đi.
Về đến nhà, trái tim cô vẫn còn đập điên loạn, một vùng tối đen bao trùm trên đỉnh đầu cô.
Di chúc? Thì ra anh ta muốn tìm di chúc của Lâm Lang.
Khôn Nguyên thì sao? Liệu anh có biết không?
Bộ dạng Bạch Sùng Quang vừa nãy trông như sắp phát điên, bất cứ lúc nào cũng có thể lao tới nhảy xổ vào đối phương. Vốn dĩ anh ta là một người hiền hòa nho nhã thế mà.
Linh Tố không thể ngồi yên được nữa. Cô gọi đến nhà Bạch gia.
Người giúp việc nói: “Đại thiếu gia đang ở công ty ạ.”
Tổng hành dinh của Bạch gia không đến nỗi nguy nga chói lóa lắm. Ngược lại, tòa nhà có kết cấu bằng thép, trúc được trồng vòng quanh cửa kính ra vào, trông vô cùng cao nhã. Không biết đây là kiệt tác của vị kiến trúc sư nào.
Nhân viên tiếp tân lịch sự nhã nhặn nói: “Tiểu thư, nếu không có hẹn trước thì tôi không thể giúp gì được cả.”
Linh Tố không giấu nổi sự thất vọng.
Sau lưng chợt vang lên một giọng nói dịu dàng: “Sao thế?”
Thì ra là giọng nói của Đồng Bội Hoa. Chị ta lập tức dẫn đường cho Linh Tố, nhiệt tình hỏi han: “Tìm Khôn Nguyên à? Anh ấy đang họp. Nào, để chị dẫn em lên lầu”
Phong thái khoáng đạt của chị ta làm Linh Tố cảm thấy rất không được tự nhiên, cô muốn từ chối: “Em đến tìm anh ấy như thế này thật đường đột quá.”
“Không sao.” Đồng Bội Hoa liền trấn an cô: “Khôn Nguyên sẽ không so đo với em đâu.”
Lên đến nơi, thư kí chạy ra báo: “Thưa Đồng tiểu thư, tổng giám đốc đang họp, khoảng hai mươi phút nữa sẽ kết thúc cuộc họp ạ.”
Đồng Bội Hoa dẫn Linh Tố vào phòng làm việc của Bạch Khôn Nguyên ngồi đợi.
Căn phòng rộng rãi sáng sủa, văn kiện cần được giải quyết chất thành chồng trên chiếc bàn làm bằng gỗ cao cấp.
Đồng Bội Hoa cười: “Chỗ này có giống ngự thư phòng của các hoàng đế ngày xưa không, đống văn kiện này chính là những tấu thư mà các đại thần dâng lên.”
Viên thư kí mang cà phê vào, nghe thấy thế liền bợ đỡ: “Vậy thì Đồng tiểu thư chẳng phải là hoàng hậu nương nương sao?”
Bàn tay đang giơ ra đón ly cà phê của Linh Tố chợt run rẩy, cô vội thu về.
Đồng Bội Hoa ngồi xuống bên cạnh Linh Tố, nói: “Lần trước em đến nhà chơi, chị đi công tác nên không có mặt ở nhà. Sắp thi rồi phải không? Chuẩn bị ổn cả rồi chứ?”
Sự nhiệt tình có phần giả tạo của chị ta làm Linh Tố có chút thấp thỏm không yên, “Bọn em đang được nghỉ ôn thi, sắp thi rồi ạ.”
“Có chuyện gì cần giúp đỡ em cứ nói với chị. Cậu chị làm ở Bộ Giáo dục.”
Linh Tố chỉ mỉm cười e dè.
Đồng Bội Hoa nhìn cô cười: “Hồi đầu thấy em giống Lâm Lang, nhưng càng về sau càng không thấy giống nữa. Em trầm tĩnh hơn nó nhiều.”
Linh Tố nói: “Tại em chưa được va chạm nhiều.”
Đồng Bội Hoa vỗ vai cô: “Chị thích tính cách khiêm tốn của em lắm. Chẳng trách cả Khôn Nguyên và Sùng Quang đều thích em như vậy, ai cũng thích những cô bé ngoan ngoãn cả.”
Linh Tố như ngồi trên chông, cô vô cùng hối hận vì đã đường đột xông vào đây.
Sau một lúc im lặng, cánh cửa chợt mở ra, Bạch Khôn Nguyên bước vào cùng hai nhân viên khác.
“Hai người?” Miệng nói vậy nhưng mắt anh chỉ nhìn mỗi Linh Tố.
Đôi mắt Linh Tố chợt sáng bừng, nhưng cô lập tức cúi đầu xuống.
Đồng Bội Hoa cười duyên dáng nói: “Linh Tố hình như có chuyện gấp muốn gặp anh, có phải thế không, Linh Tố?”
Bạch Khôn Nguyên gật đầu nói, “Linh Tố, có chuyện gì vậy?”
Bốn cặp mắt đều đổ dồn lên người cô, Linh Tố không có cách nào mở miệng trước mặt nhiều người được.
Đồng Bội Hoa đột nhiên nói: “Là chuyện quyên góp phải không? Việc này đơn giản, chị cũng góp một phần.”
Linh Tố hoảng hốt, vội vàng lắc đầu phủ nhận.
Đồng Bội Hoa nở một nụ cười xinh đẹp, “Là bản thân em gặp khó khăn phải không? Đừng sợ, anh chị sẽ giúp em.”
Vành tai Linh Tố nóng bừng. Sự sỉ nhục được bọc trong lớp đường ngọt ngào thế này, hiếm thanh niên nào có thể chịu được.
Cô lí nhí nói: “Không phải đâu ạ…”
Đúng lúc này, cánh cửa đột nhiên bật ra, một người đàn ông hùng hổ bước vào, lớn tiếng nói: “Bạch Khôn Nguyên, hôm nay mày phải nói rõ ràng mọi chuyện!”
Người vừa đến chính là Bạch Sùng Quang.
Bạch Sùng Quang lập tức nhìn thấy Linh Tố, “ý” một tiếng, sau đó bật cười châm biếm: “Biết ngay là kiểu gì em cũng chạy đến tìm nó mà.”
Linh Tố lạnh lùng lừ mắt nhìn anh ta, lùi về sau một bước.
Bạch Khôn Nguyên lập tức đứng chắn trước mặt Linh Tố, nói với Bạch Sùng Quang: “Chuyện hôm nay là do hội đồng quản trị nhất trí đưa ra quyết định, chú đến tìm tôi cũng không có tác dụng gì đâu.”
Bạch Sùng Quang vẫn nhìn Linh Tố chằm chằm.
Linh Tố chỉ cảm thấy sau lưng âm khí bốc lên ngùn ngụt, khiến cô toàn thân nổi da gà. Đột nhiên cô lấy hết sức bình sinh, đẩy Bạch Khôn Nguyên đang chắn trước mặt ra, lướt qua Bạch Sùng Quang, lao thẳng ra ngoài.
Sau lưng vang lên tiếng người ta gọi tên cô, nhưng cô coi như không nghe thấy, lao thẳng về phía thang máy.
Ra khỏi tổng hành dinh Bạch gia, ánh nắng chói chang ngoài trời làm Linh Tố gần như không mở mắt ra nổi.
Đột nhiên có người giơ tay