Tác giả: Mĩ Bảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341482
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1482 lượt.
nhiên Linh Tố đã tìm ra quả địa cầu giăng đầy bụi bặm và mạng nhện ở góc cầu thang. Giá đỡ đã rỉ sét, quả địa cầu cũng không thể quay được nữa, nhếch nhác và tội nghiệp.
Linh Tố quỳ xuống, vô cùng thận trọng nhấc cái đế của quả địa cầu ra, thò tay vào mò mẫm.
Đột nhiên cô khựng lại.
Bên tai dường như văng vẳng tiếng nói của Bạch Sùng Quang: “Anh nghi ngờ con bé đã để lại di chúc.”
Mối nghi ngờ của Bạch Sùng Quang không hề sai.
Linh Tố dổn sức, nhẹ nhàng lôi ra một tờ giấy được gấp ngay ngắn dán hai đoạn băng dính trong suốt ra.
Trên đó viết hai chữ đẹp đẽ: “Di chúc.”
Bí Ẩn Hé Mở
Mưa tuôn xối xả. Không gian một màu trắng xóa, cảnh vật bên ngoài chìm trong mơ hồ, giống một bức tranh màu nước bị nhúng trong nước.
Chiếc xe buýt lắc lư, không hiểu tại sao Linh Tố chợt nhớ đến một bài đồng dao.
Lắc lư, nào cùng lắc lư, lắc lư trên cầu Ngoại Bà.
Không biết cầu Ngoại Bà[1'> của cô ở đâu?
Quan Lâm Lang, từ nhỏ đã được mọi người nuông chiều, lúc nào cũng rực rỡ xinh tươi, kỳ thực cuộc đời cô lại là một tấn bi kịch.
Lúc xuống xe, mưa như trút nước. Linh Tố ôm chặt túi áo trước ngực trái, lao như bay vào trong nhà.
Hành lang nhỏ hẹp tĩnh lặng âm u, đột nhiên vang lên giọng nói của một người đàn ông, làm Linh Tố sợ thót tim.
“Là anh” Bạch Sùng Quang bước ra từ góc rẽ.
Linh Tố rùng mình, lùi lại một bước, cảnh giác nhìn anh ta.
Bạch Sùng Quang thất thểu, “Rốt cuộc Bạch Khôn Nguyên đã bỏ bùa mê gì mà em lại xem anh như ma quỷ thế?”
Linh Tố mím môi không đáp, dịch vào góc tối. Quần áo trên người cô đã ướt hết, chỉ còn túi áo trước ngực vẫn khô. Mảnh giấy mỏng manh để trong túi áo lúc này tựa như miếng thép nóng rực, thiêu đốt trái tim làm cô đau đớn.
Bạch Sùng Quang thấy cô không trả lời, đưa mắt nhìn cô từ đầu tới chân, có chút thương xót nói: “Đi đâu thế? Sao lại ra nông nỗi này?”
Linh Tố cúi đầu, “Đến nhà bạn..”
“Từ thư viện về phải không?”
Linh Tố khẽ co giật như thể bị trúng đòn.
Bạch Sùng Quang thở dài một hơi, “Em thích Bạch Khôn Nguyên nhiều đến vậy sao?”
Khuôn mặt Linh Tố đỏ bừng, cô không nói gì.
“Lúc nào anh cũng phải làm người xấu. Theo lý mà nói, em và Lâm Lang đều đã lớn, phải có trách nhiệm với bản thân mình, gánh chịu tất cả hậu quả.”
Linh Tố đột ngột ngẩng đầu, cứng giọng đốp lại: “Không cần phải uy hiếp tôi!”
Bạch Sùng Quang điên tiết: “Anh uy hiếp em để làm gì? Chính em đã nói đây là ân oán của Bạch gia nhà anh. Anh chỉ không muốn nhìn em bị liên lụy, em không biết điều thì thôi vậy.”
“Anh cố tình lôi cái chết của Lâm Lang ra hết lần này đến lần khác là tại vì sao? Bạch Sùng Quang, nếu anh thực sự cảm thấy cái chết của cô ấy có gì đó kỳ lạ thì anh có thể đi báo cảnh sát.”
“Không phải anh không dám tin mà là anh không muốn tin!”
Linh Tố ngừng lại vài giây, sau đó nhẹ nhàng nói: “Sùng Quang, anh và Khôn Nguyên … thực ra là anh em phải không….”
Khuôn mặt Bạch Sùng Quang nhất thời cứng đơ. Ánh đèn chói mắt hắt ra từ trong phòng làm anh đau khổ nhắm mắt lại.
Linh Tố chậm rãi di chuyển bước chân, tiến sát về phía cầu thang, cô chạm được vào tay vịn, lập tức quay lưng lao thẳng lên gác, nhanh nhẹn như một con nai. Sau một loạt tiếng bước chân khẽ khàng, hành lang lại yên lặng như cũ.
Ngoài trời mưa vẫn rơi ào ào, hòa với tiếng sấm chớp đùng đùng, chẳng có dấu hiệu gì là sắp ngừng cả. Bạch Sùng Quang chậm rãi mở mắt, cười buồn một cái, cổ áo dựng đứng, cúi đầu bước đi trong mưa.
Về đến nhà, Linh Tố liền mở hết tất cả đèn điện, đứng giữa trung tâm căn nhà. Cô khẽ gọi: “Mẹ ơi, hãy cho con được nhìn mẹ một cái. Mẹ, con cần nghe ý kiến của mẹ, hãy giúp con.”
Ngoài cửa sổ mưa rơi đồm độp, chốc chốc bầu trời lại lóe lên ánh chớp xanh lè, Linh Tố không nghe thấy tiếng hồi âm nào cả. Cô đợi rất lâu, khuôn mặt dần toát lên vẻ mệt mỏi tuyệt vọng.
Cô chậm rãi ngồi xuống, lấy tờ di chúc trong túi áo ra. Tờ giấy hơi ẩm một chút, cô thận trọng cầm nó, hít sâu một hơi, cánh tay run run, mở tờ giấy ra.
Bỗng một tia chớp chói mắt ngoài cửa sổ lóe lên, giống một thanh kiếm sắc bén chém đứt đôi bầu trời.
Tiếng gõ cửa gấp gáp chợt vang lên, tiếng mưa rào rào làm nó nghe có phần yếu ớt. Người gõ cửa là thím bán đồ ăn vặt bên kia đường, thím ấy hét lên: “Linh Tố, cháu có nhà không? Bệnh viện gọi điện đến, nói em cháu…”
Một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên, làm nền nhà dưới chân Linh Tố có hơi rung rinh. Tờ giấy trong tay Linh Tố lặng lẽ rơi xuống nền nhà.
Cô vội lao đến bệnh viện, mưa vẫn rơi không ngừng nghỉ, chẳng có dấu hiệu nào chứng tỏ nó sắp tạnh cả.
Linh Tịnh phải đeo ống thở, mặt mày trắng nhợt, đôi mắt u ám hanh hao. Linh Tố nhìn mà đau nhói lòng.
“Sao lại bị cảm thế này?”
Bác sĩ nói: “Tại thời tiết. Tóm lại, ca phẫu thuật phải lùi lại, đợi cô bé hết cảm rồi tính tiếp.”
Linh Tịnh ho một tràng, co người thở dốc trên giường. Khóe mắt Linh Tố chợt ướt đẫm.
Hai chị em nắm chặt tay nhau.
Linh Tịnh khó nhọc nói: “Kh