Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.

hòng nhìn Hứa Tử Ngư mà hỏi :"Anh ơi, người phụ nữ kia là ai thế?"
Đầu của Hứa Tử Ngư như muốn nổ tung, cô từ từ leo xuống giường, cô ngồi chồm hổm ôm lấy Thích Lôi mà nói :"Thật xin lỗi, Thích Lôi, xin lỗi cô. . . . . ."
"Tôi hận cô, tôi hận cô, cô mau trả anh trai lại cho tôi đi. . . . . ." Một công chúa kiêu ngạo nay khóc giống một đứa trẻ vậy, hệt như năm đó, lúc bọn họ còn nhỏ cùng nhau chơi đùa, không cẩn thận ngã trên mặt đất. Khi đó nhất định anh trai cô sẽ chạy tới mà đỡ cô dậy, giúp cô phủi bụi đất trên người cô, sau đó sẽ dỗ dành :"Lôi Lôi đừng khóc nữa, anh dẫn em về nhà ăn chocolate nhé." Nay anh trai của cô đã chết rồi, trên đời này cũng không còn ai nói những lời như vậy với cô nữa.
Lúc Tống Lương Thần và Đào Duy Hiên đẩy cửa chạy vào, thì Hứa Tử Ngư ngồi chồm hổm cũng không còn vững nữa, toàn thân của cô phát ra từng trận run rẩy.
"Tiểu Ngư!" Tống Lương Thần vội vàng ôm lấy Hứa Tử Ngư, đưa tay lau nước mắt cho cô, sau đó nhỏ giọng nói :"Tiểu Ngư đừng khóc, đừng khóc nữa. . . . . ." Đào Duy Hiên thấy Hứa Tử Ngư nhắm hai mắt lại, thút tha thút thít dựa vào ngực của Tống Lương Thần, cả khuôn mặt của cô đều là nước mắt, nhìn thấy một cảnh này trái tim của Đào Duy Hiên cũng cảm thấy đau. Hắn nhận được tin tức thông báo Thích Lôi đã lén quay trở lại, cho nên vội vàng chạy tới bệnh viện vừa vặn đụng phải Tống Lương Thần ở thang máy.
Thích Lôi đầu sỏ gây ra chuyện này cũng đang lệ rơi đầy mặt, đứng ở bên giường khóc thút thít. Đào Duy Hiên thở dài một cái, rốt cuộc vẫn phải kéo cô đi ra ngoài.
Tống Lương Thần thấy Hứa Tử Ngư khóc đến nỗi thở không ra hơi, vội vàng ấn chuông gọi bác sĩ đến. Nửa bên mặt của Hứa Tử Ngư cũng đang sưng lên, Tống Lương Thần thấy vậy cũng rất đau lòng, muốn đưa tay sờ thử nhưng lại sợ sẽ làm cô đau, cho nên hỏi :"Là Thích Lôi đánh sao?"
Hứa Tử Ngư không nói gì, hắn xoay người định đi ra ngoài, nhưng bị Hứa Tử Ngư ngăn lại. Cô lắc đầu một cái nói :"Thôi, là em nợ cô ấy."
"Ngốc quá, em chẳng thiếu nợ ai cả. Và cũng không ai thiếu nợ em." Tống Lương Thần ôm Hứa Tử Ngư vào trong lòng. Lửa giận trong lòng của hắn đang bừng bừng, nhìn dáng vẻ khó chịu của Hứa Tử Ngư hắn cảm thấy đau lòng muốn chết.
Thích Uy đã chết, thế nhưng hắn lại giống như ma chú vắt ngang giữa hai người vậy. Đào Duy Hiên nói rất đúng, nếu như Thích Uy còn sống, Tiểu Ngư nhất định không chút do dự mà sẽ đi cùng hắn.






Người của Thích gia biết Thích Lôi đã gây ra rắc rối lớn, bất đắc dĩ lùi một bước đem Thích Lôi đưa đến nước Mĩ. Tô Như Ý gọi điện thoại cho Tống Lương Thần nói lời xin lỗi, bà khóc lóc nói sau khi Thích Uy đi bọn họ chỉ có mỗi mình Thích Lôi thôi, Thích Lôi được cưng chiều đến hư hỏng không chịu nghe lời nữa, nhưng là bản tính của nó cũng không có đến nỗi nào, sau khi cô gây họa cũng đã biết hối hận, về sau bọn họ nhất định sẽ coi chừng cô thật kỹ, sẽ không để cho cô trở về nước. Bà cũng an ủi Tống Lương Thần về chuyện của Hứa Tử Ngư, bà còn nói chuyện này sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ biết, chẳng qua là chuyện sớm muộn mà thôi, cuối cùng Tống Lương Thần cũng không có tiếp tục truy cứu nữa.
Tất cả mọi người đều lo lắng cho bệnh tình của Hứa Tử Ngư, hiện tại bệnh của cô càng ngày càng trầm trọng hơn. Huyết áp bắt đầu rối loạn, vốn dĩ đã thu dọn đồ đạc xong chuẩn bị xuất viện trở về nhà nghỉ ngơi. Nhưng hiện tại bệnh tình của Hứa Tử Ngư đột nhiên trở nên mất khống chế, các chuyên gia đã thử rất nhiều loại phương án, nhưng huyết áp vẫn là lên cao mà không hạ xuống. Trên người cô bắt đầu xuất hiện dấu hiệu biến chứng, mỗi ngày thời gian nghỉ ngơi càng ngày càng dài, ăn uống càng ngày càng ít hơn.
Buổi trưa, cuối cùng bác sĩ phụ trách trực tiếp cũng gọi Tống Lương Thần vào phòng họp, nói cho Tống Lương Thần biết nếu như Hứa Tử Ngư vẫn cứ tiếp tục như vậy, bệnh tình biến chứng sẽ càng ngày càng nghiêm trọng hơn, có thể sẽ rơi vào tình trạng co giật, hôn mê, chức năng thận sẽ suy kiệt, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng của hai mẹ con.
"Tống tiên sinh nếu như tình hình cứ tiếp tục như vậy, thì đối với vợ của ngài chúng tôi chỉ nắm chắc bảy phần."
"Cái gì?" Tống Lương Thần đến đây không thể không phản ứng, hắn nhìn bác sĩ rồi hỏi :"Bảy phần?"
"Gần mười phần."
"Vậy thì không cần suy nghĩ thêm nữa, chuẩn bị phẫu thuật đi." Tống Lương Thần nói xong liền xoay người rời khỏi phòng họp, Khi trở lại phòng bệnh thấy Hứa Tử Ngư đang nằm ngủ, hắn đi vào căn phòng kế bên ngồi ở trên giường. Run rẩy từ trong túi móc ra một điếu thuốc, nhưng làm thế nào thì cái bật lửa cũng không đánh được ra lửa.
Buổi chiều khi Hứa Tử Ngư tỉnh lại tinh thần tốt hơn một chút, gọi Tống Lương Thần lấy ít đồ ăn cho cô. Tống Lương Thần biết hện tại cô cũng không có đói bụng, nhưng cô vẫn là lo lắng đứa nhỏ sẽ thiếu dinh dưỡng, cho dù biết là ăn vào sẽ ói ra, nhưng vẫn cố gắng ăn nhiều hơn một chút.
Hắn nắm lấy tay của Tiểu Ngư rồi nói :"Tiểu Ngư, đừng ăn nữa, lúc trưa mới vừa ăn xong, sợ hiện tại chưa tiêu hóa được."


XtGem Forum catalog